Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

CHƯƠNG 10: BIỆT THỰ KIM VIÊN

Thoại Mỹ đang đi thì có một bàn tay kéo cô lại. Hơi giật mình, Thoại Mỹ quay lại thì thấy Kim Tử Long đã đứng phía sau mình từ bao giờ. 

- Anh...sao...anh lại ở đây. 

Thoại Mỹ có chút bất ngờ khi thấy Kim Tử Long, không phải anh đi về rồi sao? Sao giờ lại ở đây??? 

- Tại sao em không vào nhà? Kim Tử Long bỏ qua câu hỏi của Thoại Mỹ liền hỏi ngược lại cô 

- Em...em...em chỉ là...đang đi dạo, phải. Thoại Mỹ cà lâm nói, Kim Tử Long nheo mắt nhìn cô giọng nói lúc này không còn dịu dàng nữa mà giống mệnh lệnh hơn 

- Nói, em đang dấu anh chuyện gì? 

- Em...em đã rời khỏi nhà. 

- Sao? Vậy tại sao em không nói cho anh biết? 

Kim Tử Long nâng cằm Thoại Mỹ lên, để ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh. Thoại Mỹ có chút lúng túng khi nhìn anh như vậy 

- Em...anh...em và anh không có quan hệ gì cả, chỉ là bạn bè thì đâu nhất thiết phải nói ra có đúng không? 

Càng về sau, cô nói càng nhỏ nhưng không gian xung quanh rất yên tĩnh đủ để Kim Tử Long nghe thấy. Haizzz, Kim Tử Long đang nghĩ "anh phải làm gì với em đây? Anh như thế mà em vẫn không nhận ra anh yêu em sao?" 

Kim Tử Long ôm cô vào lòng thủ thỉ bên tai Thoại Mỹ.

- Đồ ngốc! Anh yêu em. 

"Ầm" Thoại Mỹ ngước mắt lên nhìn anh, anh vừa nói yêu cô? Là sự thật? Vậy không phải cô yêu đơn phương, mà là anh cũng yêu cô? 

- Anh vừa nói gì? 

Kim Tử Long nhìn bộ dáng này thì tin chắc Thoại Mỹ không tin anh, nên Kim Tử Long nhắc lại một lần nữa 

- Anh nói Anh yêu em, là nghiêm túc. Anh không phải nói đùa, anh đã yêu em khi lần đầu tiên mới gặp em. 

Thoại Mỹ nghe anh nói những lời này, nước mắt không kìm nén được mà nơi xuống khuôn mặt trắng nõn của cô. 

- Sao em lại khóc? Ngoan...đừng khóc... 

- Em...cảm ơn anh, cảm ơn anh đã yêu em, cảm ơn anh đã cho em được yêu, cảm ơn anh vì tất cả. Thoại Mỹ lâu nước mắt, tay ôm ngang hong anh nói 

- Em vừa nói gì? 

- Cảm ơn anh vì tất cả? 

- Không phải, là câu trước. 

- Cảm ơn anh đã cho em được yêu? 

- Phải, là câu này. Vậy em cũng yêu anh có đúng không? Kim Tử Long nhìn thẳng vào cô hỏi với giọng cưng chiều 

- Vâng, em yêu anh. Yêu anh khi lần đầu gặp, lúc đó em cứ nghĩ mình chỉ là nhất thời để ý anh, chứ không phải là yêu. Nhưng khi một tháng không gặp anh, em rất nhớ anh, nên em khẳng định em đã yêu anh kể từ khi đó. Thoại Mỹ nói hết tâm sự mình dành cho anh trong thời gian qua, Kim Tử Long nghe cô nói vậy rất vui. Anh hôn nhẹ lên môi cô như chuồn chuồn lướt qua 

- Cảm ơn em, anh cũng yêu em! Rất yêu! Rất yêu em! 

Thoại Mỹ xấu hổ, vùi đầu vào lòng ngực vạn vỡ của Kim Tử Long, đầu không ngừng cọ cọ vào ngực anh. Làm ơn đi, anh là người đàn ông bình thường có được hay không? 

- Đừng động. giọng nói anh khàn khàn, Thoại Mỹ cũng không ngốc đến nỗi anh đang bị gì. Như nhớ ra điều gì đó cô mở miệng hỏi 

- Anh sao lại quay lại? 

- Em bỏ quên giỏ xách trên xe anh, còn nữa tại sao em lại rời khỏi nhà? Vậy bây giờ em sống ở đâu? 

Thoại Mỹ lấy hai tay xoa xoa vai mình, trời đã tối nên về đêm rất lạnh, mà cô chỉ mặc chiếc đầm trắng dĩ nhiên sẽ bị lạnh. Kim Tử Long thấy động tác đó của cô liền cởi áo khoác ngoài mặc lên cho Thoại Mỹ. 

- Lên xe cho khỏi lạnh. 

Nói rồi cả hai lên xe, anh khởi động xe rời khỏi đây. 

- Bây giờ có thể nói cho anh nghe được chứ? Kim Tử Long ánh mắt nồng đậm thâm tình hỏi, Thoại Mỹ bắt đầu kể lại cho anh nghe và nói cho Kim Tử Long biết bây giờ cô đang ở nhà bạn. Nghe xong, trên người Kim Tử Long tỏa ra hàn khí cơ hồ không cho người khác thở được. Thoại Mỹ thấy anh đã tức giận nên không nói thêm gì, cỡ năm phút trôi qua Kim Tử Long mới lấy lại được bình tĩnh, nhưng giờ khắc này anh thật sự muốn giết người. 

- Họ dám đối xử với em như vậy? Anh sẽ không tha thứ cho họ. 

- Không, anh đừng làm gì họ. Dù sao họ cũng là người nhà của em. 

- Được, nếu như sau này họ dám làm gì tổn thương đến em anh tuyệt đối không bỏ qua. 

- Dạ. 

- Từ nay, em chuyển sang nhà anh ở. 

- Nhưng.... 

- Không nhưng nhị gì hết? Sáng mai anh chở em về nhà bạn lấy đồ. 

- Dạ. 

Kim Tử Long cũng không nói gì thêm, chẳng mấy chốc xe đã dừng lại trước biệt thự Kim Viên, vệ sĩ thấy xe của Kim Tử Long liền mở cánh cửa sắc to sững sờ cho anh chạy vào, xe đỗ trong gara. Kim Tử Long xuống xe rồi mở cửa ghế phụ cho Thoại Mỹ xuống. Thoại Mỹ nhìn trong gara không là siêu xe cũng là xe đắc tiền, thậm chí là xe chưa có mặt trên thị trường đã có ở trong gara này. Kim Tử Long bước vào, trước ánh mắt kinh ngạc của đám người hầu nhưng họ không quên cuối chào 

- Thiếu gia, mừng ngài đã về. 

Anh bỏ qua tất cả, kéo Thoại Mỹ vào phòng. Giọng nói lạnh lùng đầy uy quyền của anh vang lên 

- Đây là thiếu phu nhân, từ nay các người phải đối xử tốt với cô ấy như đối với tôi. 

Từ xa, một người phụ nữ trung niên với khuôn mặt hiền từ nhìn Thoại Mỹ lễ phép nói 

- Thiếu phu nhân, tôi là Má Trịnh, là quản gia ở biệt viện này, sau này có việc gì giúp đỡ thì cứ gọi tôi. 

- Dạ, mà sau này bác cứ gọi con là Tiểu Mỹ, đừng gọi thiếu phu nhân nghe kì lắm. 

- Hửm?! Bảo bối, anh thấy không có gì là kì cả. Kim Tử Long ôm cô từ phía sau, dịu dàng mà sủng nịnh nói, Thoại Mỹ bị anh gọi là "bảo bối" thì đỏ bừng mặt, mắt không quên len lén nhìn về đám người hầu đang há mồm trợn mắt nhìn Thoại Mỹ. Làm việc ở đây đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên họ thấy thiếu gia dịu dàng như vậy, mà còn là người con gái trước mặt này.

_____________________
Love family Mỹ_ Long 💗💙💚💛

Danh sách chương: