Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

chap 10

"Dương Khả à...Tớ...Tớ sợ..Mình sẽ chết..."

Tôi sợ hãi nhìn Tiểu Du khi nghe cậu ấy nói ra câu nói ấy..Tôi muốn hỏi rằng "Du à..Tớ nghe lầm đúng không..Cậu không nói như thế đúng không...".Nhưng là khi bắt gặp ánh mắt bi thương của Tiểu Du nhìn mình thì tôi biết mình không hề nghe nhầm.Tiểu Du thực sự đã nói như vậy...

- Du à...Cậu..cậu nói nhảm cái gì vậy...Cậu không phải một cô gái thích đùa giỡn cơ mà..

Tôi dù biết nhưng vẫn cố tình phũ nhận..Giọng nói của tôi đã có phần run rẫy...Tôi lại quay sang ôm lấy Tiểu Du,ôm rất chặt..

- Không cho phép nói bậy bạ chuyện như vậy...Nếu không tớ sẽ trừng phạt cậu..

Tôi bá đạo phán quyết..Không cho Tiểu Du một cơ hội phản bác.Tiểu Du dường như đọc được sợ hãi trong lòng tôi nên cũng chỉ im lặng...Nhưng mà lúc này..Hơn bao giờ hết..Tôi uớc gì cậu ấy nói một câu gì đó...Tôi sợ sự im lặng này...

- Sức khoẻ của tớ cậu cũng hiểu mà Dương Khả...Tớ không muốn giấu cậu nữa..Tớ biết có lẽ cuộc sống của mình sẽ chấm dứt vào ngày mai,ngày mốt hay xa hơn một chút..Là bao nhiêu lâu tớ không thể biết nhưng tớ biết chắc chắn là tớ không thể đi cùng cậu đến cuối đời..Điều tớ làm được có lẽ chỉ là gắng gượng níu kéo từng ngày từng giờ được ở bên cạnh cậu...Nhưng tớ sợ cậu sẽ vì thế mà đau khổ thêm.

- Cậu nói nhảm..Tớ không muốn nghe.

Tôi cắt ngang Tiểu Du khi cậu ấy càng nói càng khiến tôi sợ hãi..Tôi chưa bao giờ sợ hãi chuyện gì như hiện tại..Chỉ cần nghĩ đến chuyện Tiểu Du sẽ không còn bên cạnh mình tim tôi đã muốn vỡ vụn..

Tiểu Du mặc kệ thái độ của tôi..Có lẽ cậu ấy đã quyết tâm buộc tôi phải nhìn nhận sự thật ấy..Cậu ấy cầm lấy bàn tay tôi rồi đặt lên ngực mình,vị trí trái tim cậu ấy đang đập rồi khẽ nói.

- Dương Khả ...Nơi này của tớ..Rất yếu đuối...

Tôi không hiểu ý của Tiểu Du..tôi nhìn cậu ấy chăm chú..Tiểu Du cười gượng rồi lại nói.

- Trái tim của tớ..Là một trái tim nhỏ...Sẽ chẳng thể biết khi nào nó sẽ ngừng đập vĩnh viễn..

Tôi run lên khi nghe Tiểu Du nói...Tôi cảm thấy bàn tay mình lạnh ngắt...Từ lâu tôi vẫn luôn nghi ngờ về bệnh của Tiểu Du..Nhưng tôi lại không thể chấp nhận sự thật dù đã chuẩn bị từ lâu rồi.

- Không sao.Tiểu Du.Tớ sẽ bảo vệ nó..Sẽ vĩnh viễn không để nó chịu tổn thương..Cho dù nó nhỏ bé hơn bình thường..Nhưng là bởi nó chỉ chứa đựng một mình tớ..Vậy nên tớ sẽ vĩnh viễn không tổn thương nó..

- Không tổn thương cũng không có nghĩa là có thể bảo vệ được...Cậu hiểu mà Dương Khả.Rồi đến một ngày nào đó tớ sẽ thực sự không thể cố gắng thêm nữa.

- Không..Cậu sẽ làm được mà Tiểu Du.Cậu đã đọc "Chiếc lá cuối cùng" rồi chứ..Chỉ cần bản thân không tuyệt vọng thì vẫn có hi vọng.

Tiểu Du chỉ mỉm cười khi nghe tôi nói vậy..Cậu ấy nói.

- Tớ đã hi vọng nhiều rồi Dương Khả à..Nhưng vẫn luôn nhận lại sự thất vọng..Có lẽ cậu là thứ duy nhất trên đời mà tớ có được do hi vọng mang lại..Nhưng tớ vẫn rất mãn nguyện..Bởi vì cậu là thứ tớ ước mơ có được nhất trên đời.

Tôi không hiểu vì sao Tiểu Du lại mang theo sự tuyệt vọng nhiều như vậy..Tôi biết bệnh tim là một căn bệnh nguy hiểm nhưng mà không phải là không thể chữa trị..Thế giới đã phát triển..Y học ngày nay đã có nhiều ca phẫu thuật tim thành công...Gia đình Tiểu Du lại giàu có..Chuyện phẫu thuật hẳn là không khó khăn...Vậy thì nguyên do là gì.

Dường như hiểu những gì tôi thắc mắc nên Tiểu Du lại nói.

- Khi phát hiện tớ bị bệnh thì gia đình đã đưa tớ đi Mĩ để phẫu thuật nhưng cả hai lần đều không thành công bởi sức khoẻ của tớ rất yếu..Bác sĩ nói cho dù phẫu thuật rồi vẫn có thể tái phát..Và có thể tớ không sống được lâu...Điều ấy ba mẹ tớ vẫn giấu tớ..Nhưng là tớ đã nghe được trong một lần đi tái khám ở bệnh viện.

Tiểu Du nói chuyện ấy rất bình thản..Cứ như điều ấy chẳng có gì to tát cả..Có lẽ cậu ấy đã chuẩn bị từ rất lâu để đón nhận rồi..Nhưng tôi thì không..Tôi không muốn tin vào chuyện ấy..Tôi không tin..Cũng không chấp nhận...Tại sao một cô gái tốt như Tiểu Du lại mang số phận đáng thương như vậy..Ông trời có bất công quá không..

Thời gian cứ trôi đi nặng nề và im lặng...Tôi và Tiểu Du không ai lên tiếng nói thêm..Mỗi người một tâm trạng riêng..Cứ nghĩ hôm nay sẽ hạnh phúc..Ai ngờ lại là một nỗi đau khổ đến tuyệt vọng.

Khi phát hiện thời gian đã trễ tôi cũng đành ra về..Chỉ mở miệng nói một câu dặn dò Tiểu Du ngủ sớm.Cậu ấy cũng chỉ gật đầu đáp lại..Tôi không biết lúc nào cậu ấy đang nghĩ gì..Còn tôi..Thực sự rất hỗn loạn.

Lúc xuống nhà tôi thấy mẹ Tiểu Du vẫn còn thức..Cô ấy đang ngồi trên ghế trong phòng khách..Tôi chào một tiếng rồi định quay đi..Nhưng bất ngờ cô ấy lại gọi tôi lại.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện..im lặng chờ cô ấy lên tiếng..Tôi có linh cảm chuyện cô ấy sắp nói cũng liên quan đến bệnh của Tiểu Du.

Cô ấy không nói gì mà cứ nhìn tôi chăm chú..Điều đó khiến tôi không thoải mái chút nào..Rất lâu sau đó cô ấy mới lên tiếng.

- Có lẽ cháu đã biết về bệnh của Tiểu Du phải không.

Tôi hơi bất ngờ vì cô ấy lại đoán được nên chỉ gật đầu đáp.

- Vâng...

Cô ấy lại nói.

- Cháu cũng biết Tiểu Du rất thích cháu phải không.

Tôi nhìn cô ấy vài giây sau đó cũng gật đầu thừa nhận.Cô ấy cười khẽ và nói tiếp.

- Tiểu Du thật sự rất thích cháu...Con bé vốn nhút nhát..Lại hay bị bạn bè hiểu lầm là kiêu ngạo tiểu thư..Từ bé nó không có bạn,cũng sống rất cô lập..Cô đã tìm mọi cách để giúp con bé nhưng không có hiệu qủa..Mỗi năm lại chuyển trường cho Tiểu Du hi vọng con bé sẽ tìm được một nơi có thể hòa nhập..Nhưng suốt mười năm cô đều thất bại...

Cho đến khi Tiểu Du bước vào lớp 11..Cũng là ngôi trường hiện tại của các cháu.một tuần đi học đầu tiên con bé không có gì thay đổi..Cô cũng chỉ biết đau lòng chấp nhận..Nhưng sau đó cô phát hiện Tiểu Du có nhiều biểu hiện lạ..Con bé thích đến trường nhiều hơn..Mệt cũng muốn đi học..Chỉ khi quá mệt mới chịu ở nhà..Con bé còn kể cho cô nghe về lớp học mới..Kể về những người bạn con bé được nhìn thấy mỗi ngày..Dần dần cái tên Dương Khả trở nên quen thuộc với cô,bởi vì Tiểu Du rất hay nói về cô bé ấy..Như là "Hôm nay Dương Khả bị Tú Duệ ăn hiếp..""Hôm nay Dương Khả bị thầy giáo mắng vì ngủ gật","Hôm nay Dương Khả ăn hiếp Tiểu Lam."..

Là một người mẹ..Cô biết Tiểu Du đã để ý đến cháu ..Đó cũng là lý do con bé không muốn chuyển trường khi lên lớp 12..Cô cũng rất tò mò về cháu nên đã tìm hiểu thử..Cho đến hôm gặp cháu khi cháu cõng Tiểu Du xuống núi..Khi ấy nét mặt Tiểu Du ngập tràn hạnh phúc và ngượng ngùng..Cô đã rất hoang mang khi nhận ra tình cảm con bé giành cho cháu không đơn thuần giống như tình bạn..Nhưng khi nhìn con bé hạnh phúc hơn từng ngày khi có cháu ở bên cạnh thì cô lại nghĩ rằng chỉ cần Tiểu Du hạnh phúc thôi ,mọi chuyện khác cũng chẳng có gì quan trọng...Cô chỉ sợ Tiểu Du sẽ vì tình cảm đó mà bị tổn thương...Cháu hiểu ý của cô chứ Dương Khả.

Tôi nhìn vào ánh mắt của cô ấy..Có hi vọng và lo lắng..Tôi hiểu ý của cô ấy..Cô ấy sợ tôi không chấp nhận tình cảm của Tiểu Du.sợ tôi khiến Tiểu Du tổn thương..Đó là tâm lý chung của một người làm mẹ..Tôi dùng ánh mắt kiên định nhìn cô ấy rồi đáp lại.

- Cháu hiểu thưa cô...Xin cô hãy an tâm..Cháu sẽ bảo vệ Tiểu Du,sẽ đối xử tốt với cậu ấy..Sẽ không bao giờ để cô ấy tổn thương dù là nhỏ nhất.

Mẹ Tiểu Du lại hỏi.

- Nếu gia đình cháu phản đối cháu,cháu vẫn kiên định chứ .

- Chắc chắn sẽ kiên định.

Tôi đáp với tất cả sự chân thành..Mẹ Tiểu Du khẽ mỉm cười..Cô ấy nói.

- Chỉ cần cháu nói những lời này..Hạnh phúc cả đời Tiểu Du cô tin tưởng giao cho cháu...Và còn..

Mẹ Tiểu Du hơi do dự..Một lát mới nói thêm.

- Bệnh của Tiểu Du..Thời gian này đã chuyển biến tích cực..Sức khoẻ con bé cũng tốt hơn rất nhiều..Cô muốn đưa Tiểu Du đi Mĩ để làm phẫu thuật..Lần này cơ hội thành công sẽ cao hơn rất nhiều...Bác sĩ phẫu thuật đã gọi điện cho cô và nói cô hãy thuyết phục Tiểu Du...Nhưng con bé lại không đồng ý.

- Tại sao Tiểu Du lại không đồng ý ạ.

Tôi có chút không hiểu..Mẹ Tiểu Du đáp.

- Cơ hội mỗi lần phẫu thuật trước cũng không nhỏ,nhưng đều là thất bại.Tiểu Du dường như chán nản và muốn buông xui...Hơn nữa trong quá trình phẫu thuật vẫn có thể xảy ra bất trắc..cho dù chuyện này tỷ lệ không cao nhưng Tiểu Du vẫn rất sợ hãi..Bởi vì con bé sợ phải dời xa cháu..Nó muốn ở bên cạnh cháu..Được lâu nhất đến mức có thể.Dương Khả à..Cháu rất quan trọng đối với Tiểu Du.Chỉ có cháu mới khuyên được con bé.

Tôi lo lắng hỏi lại.

- Cô chắc chắn tỉ lệ thành công cao chứ..Sẽ không có nguy hiểm nào đáng sợ chứ...Cháu...

Tôi cũng như Tiểu Du..cũng sợ mất đi cậu ấy..Nhưng hơn hết tôi vẫn hi vọng Tiểu Du sẽ phẫu thuật thành công..Như vậy chúng tôi sẽ được bên nhau đến cuối đời.

Mẹ Tiểu Du khẽ đáp.

- Cô là mẹ Tiểu Du..cô dĩ nhiên làm tất cả những điều tốt đẹp nhất cho con bé..Cũng như cháu..cô cũng sợ mất đi con bé..Nhưng đây là cơ hội.Dương Khả à..Hãy thuyết phục Tiểu Du.Con bé luôn nghe lời cháu..Cháu nói nó đi ngủ sớm nó sẽ đi ngủ sớm,cháu nói nó ăn cơm nhiều hơn nó cũng ăn nhiều hơn..Cô tin chỉ cần cháu thuyết phục Tiểu Du sẽ chịu đi phẫu thuật..

Tôi suy nghĩ một lúc sau mới lên tiếng.

- Cháu sẽ thử...

Mẹ Tiểu Du khẽ gật đầu giống như cảm ơn tôi..Tôi cũng không biết nên nói gì nên cũng đứng lên chào cô ấy rồi ra về.

Đêm hôm ấy tôi không sao ngủ được..Một ngày ngắn ngủi nhưng có biết bao chuyện xảy ra..Từ ngọt ngào hạnh phúc rồi đến khổ sở lo âu..tuyệt vọng rồi lại hi vọng...

Sáng hôm sau chúng tôi tới trường..Cả tôi và Tiểu Du đều mang đôi mắt gấu trúc và một tâm trạng mệt mỏi..Mọi người hỏi nhưng tôi không nói gì..Tôi không muốn các bạn lo lắng bởi vì kỳ thi tốt nghiệp đang cận kề..Và Tiểu Du cũng vậy.

Nhìn Tiểu Du tôi lại thấy đau lòng..Vậy nên khi cùng nhau căntin mua đồ ăn tôi đã trách cậu ấy.

- Tiểu Du..Tại sao không nghe lời tớ..Hôm qua đã nói cậu phải ngủ sớm..Tại sao lại để bản thân ra như vậy.

Tiểu Du như đứa trẻ làm sai chỉ im lặng nghe trách mắng..Khuôn mặt cậu ấy có chút sợ hãi và u buồn..Tôi biết Tiểu Du vẫn luôn sợ tôi giận cậu ấy..Tôi chỉ đành thở dài rồi khẽ vuốt mái tóc cậu ấy rồi nói.

- Đừng để bản thân mệt mỏi được không..Tớ sẽ lo lắng.

Tiểu Du ngước nhìn tôi..Ánh mắt như có lỗi nói.

- Xin lỗi Dương Khả.Tớ sẽ không vậy nữa.

Tôi cười khẽ rồi lại xoa xoa lên tóc cậu ấy..Nhớ tới lời mẹ Tiểu Du tôi liền nói.

- Tiểu Du..Tớ muốn nói một chuyện.

Tiểu Du bỗng nhiên cắt ngang tôi..Cậu ấy nói.

- Dương Khả à..Để sau được không..Tớ biết cậu muốn nói chuyện gì..Có thể đợi sau khi kết thúc kỳ thi tốt nghiệp được không.

Tôi nhìn cậu ấy hỏi.

- Sao cậu biết tớ muốn nói gì.

Tiểu Du cúi đầu khẽ cắn môi..Cậu ấy lại đang bối rối và ngượng ngùng..Một lát mới lên tiếng.

- Tối qua tớ đã nghe được câu chuyện của mẹ và cậu..Tớ...tớ không cố tình nghe lén..Chỉ vì..chỉ vì mãi vẫn không nhìn thấy cậu đi ra cổng nên tớ định xuống nhà xem cậu ở đâu...Vậy nên..

Tôi bật cười vì biểu hiện của Tiểu Du..đó là cậu ấy đang thừa nhận rằng cậu ấy vẫn luôn lén nhìn theo tôi từ cửa sổ mỗi khi tôi ra về...Tôi lại xoa mái tóc của cậu ấy rồi nói.

- Được rồi Tiểu Du...Chuyện đó đợi kết thúc kỳ thi sẽ nói..Còn hiện tại..Hứa với tớ..Phải chăm sóc bản thân cho tốt..Nếu không cậu sẽ bị trừng phạt hiểu chưa.

Tiểu Du biết tôi luôn có cách trừng phạt rất riêng..Vậy nên cậu ấy liền ngượng ngùng mà gật đầu..Tôi cũng không muốn nói tới đề tài kia nữa..Hãy cứ để sau kỳ thi vậy...Tôi nắm tay Tiểu Du cùng bước nhanh về phía căngtin.Tiểu Lam đang vẫy tay loạn xạ gọi chúng tôi bên ấy...

..............................................

Chỉ còn một chap cuối cùng sẽ end..Vẫn đang băn khoăn về kết thúc.....Se có thể buồn nhưng có thể sẽ nhớ tới lâu một chút phải không nào...:)

Danh sách chương: