Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Sung Hoang Hau Chuong 16

Lúc này :

Vũ Phong ngả người trên chiếc ghế xoay trong phòng làm việc, áo sơmi trắng bị anh cởi hai cúc đầu để lộ phần da màu lúa mạch và xương quai xanh rất hấp dẫn

" Tiểu nha đầu, nàng đang ở đâu ?"

Sau đó lại lấy chiếc trâm nạm một đóa hoa đào thắm trong ngăn bàn. Ngón tay hắn miết nhẹ cánh hoa, ánh mắt thiết tha trìu mến.

Thư kí Du đem vào một tách cafe đen mà hắn thích mang vào trong phòng, sau đó lẳng lặng đứng sang một bên

" Thiếu gia, cho tôi mạn phép một chút. Thiếu gia đang chờ đợi ai sao ?"

Từ sau khi tham gia một cuộc đấu giá từ thiện, món đồ chính của cuộc đấu giá là cây trâm này. Dù biết thiếu gia thích sưu tầm đồ cổ nhưng chưa từng thấy hắn cất cây trâm này vào tủ trưng bày mà luôn mang theo mình

Không phải sự việc rất kì lạ hay sao ?

Còn nữa từ khi thiếu gia được một tuổi đã ít nói ít cười, cũng không cần mọi người chiều chuộng, từ nhỏ đã thông minh hơn các đứa trẻ khác.

Sau khi tốt nghiệp trường tốt nhất bên Mỹ, thiếu gia quay trở về Trung Quốc để tiếp nối duy trì công việc của tập đoàn. Rất ít trả lời báo trí và từ chối xuất hiện trên báo và truyền hình

Vũ Phong cất cây trâm vào túi áo khoác, đứng dậy rời khỏi bàn làm việc. Đi vào thang máy giành riêng cho CEO xuống nhà để xe. Đang trong giờ tan tầm nên đường phố nhanh chóng bị tắc nghẽn
Hắn xuống xe, bước vào siêu thị bên kia đường mua một cây thuốc lá rồi thanh toán

" Cậu có tướng khí của một bậc Đế vương "
Bà lão chống gậy đi ngay sau lưng hắn, nói một câu làm hắn đứng khựng lại, ngoái đầu nhìn

" Cô gái cậu đợi, cô ấy từng là Hoàng hậu của cậu, đúng không ?"

Vũ Phong nhướng mày nhìn bà, hỏi " Bà biết nàng ấy đang ở đâu không ?"

Bà chỉ tay sang bên kia đường chỗ hắn đỗ xe, nơi đó xuất hiện một cô nữ sinh đi xe đạp lướt qua, khuôn mặt đáng yêu bị che khuất phần nào bởi cặp kính râm lớn

Đèn đỏ bị thay thế bằng đèn xanh, dòng xe cộ nhanh chóng di chuyển lên phía trướng làm cản bớt tầm nhìn của hắn. Phút chốc cô gái đó biến mất, cả bà già phía sau cũng không thấy đâu nữa....