Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Mat The Lam The Chuong 8 Can Cu Bi Huy

Tạm thời vì Lăng Tình lên cơn sốt cao, bọn họ đành gác lại tâm tư điên cuồng thu thập vật tư, tìm một căn nhà khác để ở qua một đêm. Đến sáng ngày hôm sau, Lăng Tình sắc mặt hồng hào, bừng bừng sức sống tỉnh dậy, Khuất Vân đo nhiệt độ cho Lăng Tình xong, thấy sắc mặt Liên Hàm hơi khó coi liền thuận tay đo luôn cho cô. Liên Hàm lại nối tiếp có biểu hiện sốt nhẹ.

Vẻ mặt Khuất Vân lúc đó như muốn nói, WTF, hai người chơi ông đây à.

May mắn Liên Hàm vẫn không đến mức nằm liệt giường, ba người vẫn thu thập đồ theo lộ tuyến cũ mà đi.

Trước khi đi ba của Liên Hàm có đưa các cô tấm bản đồ dẫn đến khu căn cứ quân sự trước khi tận thế buông xuống, trùng hợp căn cứ đó cũng ở cùng với quê của Lăng Tình. Khuất Vân biết vị trí khu căn cứ này, việc lái xe liền giao cho hắn. Liên Hàm ngồi ở ghế phó lái, Lăng Tình cuộn lại chăn đệm, đặt bếp gas du lịch xuống sàn bắt đầu ốp trứng để mọi người ăn sáng.

"Có lẽ sắp hết gas rồi, phải chú ý trên đường có cửa hàng gas nào không, đừng nói sau này mọi người đều muốn ăn đồ sống."

Hiện tại bọn họ chỉ có hai bình gas du lịch nhỏ đã dùng rồi, nếu như còn muốn tiếp tục nữa e rằng sẽ chẳng còn đủ vài ngày. Khuất Vân và Liên Hàm nghe xong cũng chú trọng hơn hai bên đường. Ở vùng quê dù không có siêu thị lớn thì cũng phải có cửa hàng bán gas chứ. Chỉ là đã qua vài ngày sau tận thế, người người dần hiểu tầm quan trọng của thức ăn, mong rằng sẽ không có người nghĩ xa đến nỗi gas cũng đánh cướp.

Xe của bọn họ đi trên đường thập phần thông thuận, có lúc sẽ có một vài tang thi lượn lờ đi qua, có thân xác be bét nằm trên đường, bọn họ toàn bộ nghiền qua, có hộ dân mở cửa sổ vẫy tay với xe của bọn họ, bọn họ cũng không ngừng lại. Nông thôn này so với thành phố đều ít tang thi hơn, chỉ cần cẩn thận một chút, lớn gan một chút, đảm bảo có thể bảo toàn tính mạng, nhưng những người đó lại lựa chọn chui lủi trong nhà, bọn họ sẽ không đi cứu những người nhát gan đó. Nhân tình ấm lạnh, còn quan trọng sao?

Tạm thời đồ ăn của bọn họ vẫn sung túc, chỉ là nếu giữ thời gian lâu dài sẽ là cung không đủ cầu. Liên Hàm tính sẽ để sau khi đến được căn cứ quân sự thì sẽ đi sang một siêu thị lớn để tìm vật tư, căn bản họ còn không nắm chắc căn cứ quân sự đó còn trụ được đến giờ hay không.

Thời tiết càng lúc càng khắc nghiệt. Bọn họ bảy giờ rời khỏi nhà, đi trên đường được hơn một tiếng đồng hồ, mặt trời đã nung cả không gian thành một cái chảo lửa. Mặc dù bọn họ đã thu cả một xe bồn chở xăng nhưng đây là loại vật tư không thể tái sử dụng, bọn họ luyến tiếc tốn xăng để mở điều hòa. Cửa kính phía ba người được kéo xuống để thông khí, chỉ là ánh nắng chiếu vào quá gay gắt. Da của Lăng Tình vốn thuộc dạng nhạy cảm, cô lập tức kéo cửa kính lên, hạ rèm che xuống.

"Ánh nắng này không tốt." Lăng Tình cảm thấy da đã bắt đầu có chút bỏng rát.

Không phải cô tính tình công chúa. Trước kia có một thời gian rất dài sau khi cha mẹ cô li hôn, cô phải về quê sống cùng bà ngoại, mà ở quê cũng đâu phải được cưng chiều sung sướng, người già ai chả có chút tư tưởng trọng nam khinh nữ, hầu như một số việc trong nhà đều có cô phụ giúp. Lúc đó tâm trí còn trẻ con chẳng biết đâu là đúng sai, cô vẫn vui vẻ mà làm hết mọi chuyện, kể cả khi trời nắng chang chang vẫn phơi mình ngoài đồng ruộng, trong khi đó thì anh họ cô ở nhà nằm phòng có máy lạnh chơi game. Từ sau đó, lớn hơn một chút, hiểu chuyện thêm một chút cũng đã là học cấp hai, cô dứt khoát không bao giờ về quê nữa, nếu có cũng chỉ nửa ngày liền trở về, dù mệt mỏi cũng không muốn ở lại đó một ngày. Nhưng mà da cô do trường kì ở dưới nắng độc, bị tổn thương còn dễ bị dị ứng, phơi nắng một chút liền bỏng rát đỏ ửng.

Ánh mắt Liên Hàm nhìn một con đường nhuộm nắng vàng rực phía trước, ánh mắt tăm tối không chút ánh sáng, đồng dạng kéo cửa kính và mành che. Trong lòng cô nổi lên lo lắng giống hệt như cái lúc lần đầu tiên tận thế xuất hiện. Ánh nắng này chắc chắn có vấn đề.

"Tôi phía trước có một nhà bán gas, có vẻ chưa có ai vào, có dừng lại không?" Khuất Vân thả chậm tốc độ xe, hỏi.

"Anh nhìn thử xem có người bên trong không đã."

Theo lời Liên Hàm, Khuất Vân nhìn xung quanh, chỉ cần là nhà có người đều mở cửa sổ vẫy gọi bọn họ, nhà bán gas lại cửa sắt im ỉm, rõ ràng là không có người. Nếu đã vậy, bọn họ không khách sáo. Khuất Vân cùng Liên Hàm đều nhảy xuống xe định đi vào, chỉ có Lăng Tình trốn trong bóng râm, âm u bất định nhìn mặt đất như thấy kẻ thù. Liên Hàm tự giác coi như Lăng Tình đã nhận nhiệm vụ trông xe, quay người kéo Khuất Vân đếm phá cửa nhà.

Từng bình gas lớn xếp với nhau, ở trong giá lại là từng bình gas nhỏ loại du lịch mà bọn họ đang cần. Khuất Vân đem mọi thứ đều thu vào. Có thể là do cấp bậc không cao nên muốn thu đồ hắn đều phải chạm vào nó nên tốc độ không nhanh, trong lúc Khuất Vân thu, Liên Hàm tranh thủ vào nhà trong xem xét. Nối liền với mặt tiền bán hàng là nhà ở nông dân bình thường. Liên Hàm đi một vòng không thấy người đâu, trong lòng nổi lên nghi ngờ, đến khi đứng trước phòng ngủ cô mới nghe thấy tiếng thở khò khè phát ra từ bên trong. Nhà này có thể là đang ở trong phòng ngủ nghỉ ngơi mà phát bệnh, như thế càng có lợi cho bọn họ, Liên Hàm không mở cửa phòng ngủ mà đi thăm dò nơi khác, khi xác định trong nhà không có tang thi cô mới bắt đầu dò tìm xem còn thứ nào hữu dụng hay không.

Điện hiện tại đã cắt, tủ lạnh không còn giữ được đồ ăn đã có dấu hiệu hỏng hết, Liên Hàm cũng không động vào. Cô lượn một vòng nhà bếp, thu mấy thứ như gia vị, bát đĩa để vào túi. Mấy ngày nay bọn họ đều thu đủ mấy thứ này rồi nhưng gia vị vẫn đề phòng là tốt nhất, bát đĩa thì để thay nếu như không có thời gian rửa. Ngoại trừ những thứ này, cô cũng không nghĩ ra bản thân cần thêm cái gì khác nữa, Liên Hàm liền ra tìm Khuất Vân. Đúng lúc đi ra đến cửa, cô thấy ở cạnh tủ đựng giày dựng một chiếc ô, suy nghĩ một chút vẫn thuận tay cầm đi luôn.

Khuất Vân thu thập xong hết mọi thứ bên ngoài rồi, đang dựa vào quầy tính tiền đợi cô. Trên tay hắn cầm một chiếc máy chơi game đời cũ, là loại trò chơi xếp hình khối mà hồi nhỏ bọn cô vẫn chơi, chỉ là bây giờ có điện thoại cảm ứng rồi, ít ai còn chơi trò này nữa.

"Anh lấy từ đâu ra vậy?" Liên Hàm đưa đồ trong tay cho Khuất Vân chỉ giữ lại chiếc ô, nhận lấy máy chơi game từ tay hắn, vừa đi vừa nghịch.

"Ở trên bàn, có lẽ là của đứa trẻ nhà này."

Khuất Vân thật ra không hay chơi trò chơi điện tử, hắn chỉ đem tiêu khiển một chút liền quăng cho Liên Hàm, để cô chơi. Trái ngược, Liên Hàm thuộc loại người không có chơi game liền ngứa ngáy, hiện tại có được chiếc máy chơi game này chẳng khác nào nắng hạn gặp mưa rào, vui sướng không tả xiết.

Nhiệt độ ở trong nhà còn đỡ, vừa ra ngoài liền chẳng khác nào lò nung. Liên Hàm và Khuất Vân đều bị hun cho quay cuồng, vội vội vàng vàng chạy ra chỗ để xe. Từ xa nhìn lại, Lăng Tình vẫn đứng dưới tán cây râm mát, chỉ là ở bên cạnh cô còn xuất hiện thêm một người nữa. Thời tiết không tốt khiến cho tâm trạng của Lăng Tình đã xuống dốc không phanh, người kia dường như còn đang mắng chửi cô cái gì đó, Lăng Tình khoanh tay đứng đó, chậm rì rì mà nói từng câu một đáp lại. Liên Hàm đứng từ xa mà cũng có thể cảm nhận được cảm xúc đè nén của Lăng Tình có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Y như cô đang nghĩ, giống như không nghe nổi lời người kia nói nữa, Lăng Tình nghiêng đầu, túm tóc người kia đập thẳng vào thân cây bên cạnh. Tiếng mắng chửi khó nghe liền im bặt, trả lại sự yên tĩnh vốn có.

"Đây là tình huống gì?" Liên Hàm không vội ra đó nữa, đứng từ xa đánh giá tình huống.

"Này... Cô chắc rằng trước kia cô ấy không có tiền sử tâm lý phản xã hội chứ?"

Ra tay dứt khoát như vậy, giống một học sinh cấp ba sao?

"Cậu ta bị điên đấy, bây giờ anh biết hình như hơi muộn."

Không phải là bệnh, mà bị cái tận thế này bức điên. Mất người thân, mất tất cả, chỉ còn thấy máu tanh, đến cả mạng sống cũng không lo sợ, vậy thì không phải là điên thì sao?

Liên Hàm bung dù, đi đến bên cạnh Lăng Tình, hỏi cô:

"Cậu làm gì mà đánh người ta ra nông nỗi này."

Chiếc ô này là do cô nghĩ đến Lăng Tình mới cầm đi. Hiện tại ở đây bọn họ không tìm được kem dưỡng da, nếu như da của Lăng Tình bị dị ứng, bỏng rát thì sẽ rất rắc rối, vẫn cứ phòng bị trước thì hơn. Tán ô kẻ caro màu xanh đen tạo thành một bóng râm mà ánh nắng chẳng thể xiên qua, tạo ra một không gian mát mẻ. Lăng Tình chậm rì rì đưa tay lên nhận ô, lại như nhấm nuốt từng chữ nói ra:

"Người này muốn lấy xe của mình để chạy trốn, bị tôi túm ra."

Nói xong, cô quay người chui vào trong xe ngồi. Đã nóng đến mức này thật sự không thể không bật điều hòa trong xe, ít ra bên trong này còn tốt hơn bên ngoài.

Khuất Vân theo sau nghiêng đầu thì thầm với Liên Hàm:

"Cô ấy làm sao vậy? Bỗng dưng hành động lẫn nói chuyện đều chậm hẳn lại."

"Ờ thì anh cũng biết đấy, có một số động vật giảm thiểu mức độ hoạt động và rơi vào trạng thái ngủ đông để bảo toàn năng lượng trong thời tiết khắc nghiệt mà." Liên Hàm đặc biệt liên tưởng đến loài lười, Lăng Tình so sánh với nó giống y đúc.

Lăng Tình cũng không phải lần đầu như vậy, Liên Hàm không mấy lo lắng, cô nhìn người nằm dưới đất. Đó là một người phụ nữ tầm tuổi Khuất Vân, trên người mặc váy dài màu hồng phấn bẩn thỉu không ra hình dạng, vết thương trên trán không nặng, ít ra vào thời điểm cơ thể rơi vào trạng thái bảo toàn năng lượng này thì Lăng Tình đều không dùng quá sức, nếu không với sức mạnh giật tung cả ghế sau xe, Lăng Tình dễ dàng đập nát bấy đầu người này.

"Vất cô ta ở đây sao?" Liên Hàm hỏi.

"Đợi chút, để tôi hỏi xem cô ta là từ chỗ nào đến?"

Khuất Vân cứu tỉnh người phụ nữ đang nằm trên đất, ôn hòa nhìn cô ta lên tiếng:

"Xin chào, bọn tôi là người từ thành phố A đến, cho hỏi cô là đi ra từ đâu?"

Người phụ nữ kia mơ hồ trong thoáng chốc rồi bỗng giật mình mở to mắt. Thân hình cô ta run rẩy kịch liệt, sắc mặt trắng bệch kết hợp cùng máu từ vết thương trên trán khiến nét kinh sợ càng thêm rõ ràng. Cô ta bật thốt những câu ngắt quãng:

"Căn cứ... Tang thi. Tang thi phá rồi."

Lần này đến lượt Khuất Vân và Liên Hàm tái mặt.

"Cô nói lại lần nữa, căn cứ nào bị tang thi phá? Căn cứ quân sự phía trước sao?"

Người phụ nữ kia giống như nhớ lại một điều vô cùng đáng sợ, kêu lên một tiếng rồi ôm đầu, đẩy ngã cả Khuất Vân và Liên Hàm đang vây hai bên, chạy vè hướng ngược lại với căn cứ quân sự kia, bộ dạng như đằng sau có ma quỷ mãnh thú đang đuổi tới.

Bọn họ đều nhận được một vấn đề.

Căn cứ quân sự...

Sụp đổ rồi!