Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Mat The Lam The Chuong 21

Thời tiết thay đổi chóng mặt. Mới mấy ngày hôm trước còn nắng nóng chết người, hôm nay lại trở nên mát mẻ giống như mùa thu. Liên Hàm không nghi ngờ thì chỉ vài ngày nữa thôi đến tuyết cũng có thể rơi được.

Cô đem chuyện này ra bàn bạc với Khuất Vân, hắn cũng lấy làm lo lắng, nhưng may là bọn họ đã cướp đủ đồ, có đồ giữ ấm và khí đốt, coi như không phải sợ nếu tuyết rơi xuống.

Sáng hôm nay Khuất Vân phụ trách gác đêm trong xe, kéo cửa kính xuống nhìn ra ngoài đường, vậy mà đã có một vài bông tuyết trắng tinh lắc rắc rơi trên bầu trời. Gió lạnh như những lưỡi dao sắc bén cắt lên da thịt lộ ra ngoài. Khuất Vân kéo lại cửa kính lên, sợ đánh thức hai người ở phía sau. Hắn phất tay một cái, hai chiếc áo khoác xuất hiện giữa không trung, chuẩn xác rơi trên người Lăng Tình và Liên Hàm. Chỉ một động tác nhỏ như vậy cũng làm hai người tỉnh giấc, dù sao trong mạt thế chẳng ai có thể ngủ yên cả.

"Làm sao vậy?" Liên Hàm dụi mắt, ngáp một cái, vừa dùng tay cào mái tóc như tổ quạ của mình.

"Tuyết rơi rồi."

Ba người đồng loạt nhìn ra ngoài, tuyết chỉ mới rơi nên chưa dày, không giống trong mấy cuốn sách miêu tả băng thiên tuyết địa, vậy nhưng cũng lạnh đến phát run. Lăng Tình lại giống như chẳng có cảm giác, cô mặc áo khoác dạ và một chiếc quần lông là không còn cảm thấy lạnh nữa, dù cho gió có ập tới thì sắc mặt cô vẫn thường thường, có vẻ là nhờ vào dị năng hỏa hệ.

Liên Hàm và Khuất Vân không may mắn như vậy, hai người bọn họ đều bị gió tuyết làm cho đông cứng cả tay chân. Lăng Tình kéo cửa kính lên, nắm tay Liên Hàm nhét vào trong ngực, bọc bàn tay lạnh ngắt của cô trong lớp áo dạ. Nhiệt độ cơ thể của Lăng Tình rất cao, thoáng chốc đã giúp tay của Liên Hàm ấm áp hơn.

Liên Hàm: "Có vẻ như thời tiết cũng ảnh hưởng đến tang thi ít nhiều, hành động của bọn họ đều trở nên chậm chạp hơn một chút."

Lúc này bọn họ đã đi ra khỏi đường mòn, trở về đường nhựa thênh thang, thỉnh thoảng lại có thể bắt gặp một nhúm nhỏ tang thi. Thấy bọn họ, tang thi đều gào rống muốn đuổi theo, vậy nhưng động tác cứ như một thước phim quay chậm, nhìn qua buồn cười cực điểm.

"Chắc chỉ sáng mai là chúng ta đến thành phố A rồi, nhưng mà xem ra phải nhanh một chút." Khuất Vân chăm chú lái xe, sợ đường tuyết trơn trượt sẽ xảy ra tai nạn. "Nếu ngày mai tuyết bỗng dưng rơi dày, việc di chuyển không dễ dàng như vậy đâu. Có khi còn phải lắp cả xích chống trượt cho ô tô."

"Không đến mức phải lo xa vậy chứ." Lăng Tình nghĩ đến là thấy đau đầu.

Khuất Vân nhìn trời tuyết càng dày, cuồng phong gào thét, lịch sự không bày tỏ ý kiến. Có lo xa hay không, vài ngày nữa liền biết đáp án thôi. Liên Hàm chờ tay ấm hơn một chút, lúc này mới đổi tay lái với Khuất Vân, để cho hắn ra đằng sau nghỉ ngơi. Chẳng biết là ngầm thương lượng hay không, nhưng chẳng ai có ý định mở máy sưởi trên xe cả, có lẽ là muốn tiết kiệm thêm chút xăng dầu.

Lăng Tình ở ghế phó lái vừa gặm bánh mì lót dạ vừa nhìn chằm chằm đám tang thi bên ngoài. Trời lạnh như thế này nếu như mà được vận động một chút cho ấm người thì tốt biết mấy. Nhịn xuống khao khát muốn cầm đao nhảy xuống với đám tang thi, Lăng Tình chuyển ánh mắt nhìn thẳng mặt đường phía trước. Liên Hàm thấy cô ngẩn người thật lâu, tưởng là cô lại nhớ về gia đình. Nhưng ngay khi định mở miệng an ủi, Lăng Tình bỗng nâng tay lên.

Những hạt tuyết rơi trên không trung và trên đường, chỉ cần trong phạm vi xung quanh chiếc xe một mét đều bị hòa tan. Hạt tuyết trắng xóa hóa thành nước, theo tốc độ của chiếc xe mà va vào cửa kính, như mưa rơi trên cửa sổ, phát ra tiếng rào rào vui tai. Mà dường như nhiệt độ trong xe cũng đang ấm dần lên.

Liên Hàm mở cần gạt nước, mặt không cảm xúc quay sang nhìn Lăng Tình.

"Luyện tập dị năng chút thôi."

Ngồi trong xe mãi thật sự rất nhàm chán, Liên Hàm cuối cùng vẫn không mắng Lăng Tình, để mặc cô tìm trò tiêu khiển cho mình.

Gió tuyết rít gào, cây cối hèo úa, nơi vốn là đô thị phồn hoa trở nên tiêu điều xơ xác, nơi vốn là quê hương tươi đẹp trở nên đổ nát hoang tàn. Liên Hàm lái xe rất chậm, vậy nhưng ở những góc cua vẫn thỉnh thoảng khiến bánh xe như bay lên, bởi vì do đường quá trơn, mà cô thì chưa từng học một lớp lái xe bài bản nào cả.

Lăng Tình tin tưởng tuyệt đối vào Liên Hàm, dù sao trong cảm nhận của cô thì có chết cũng là ba người cùng chết, cô không thấy thiệt thòi. Vậy nên khi chiếc xe lần thứ ba suýt chệch khỏi đường mà lao xuống ruộng lúa bên cạnh, Lăng Tình chỉ chớp mắt nhét miếng bánh mì bên cạnh vào miệng, không có chút sợ hãi nào. Người lái xe là Liên Hàm thì đã mồ hôi lạnh đầy đầu, cảm tưởng như nếu mở cửa xe ra thì đống mồ hôi ấy cũng có thể đóng băng hết trên trán cô rồi. Cảm giác nằm trong tay sinh mạng của người khác như vậy khiến Liên Hàm rất căng thẳng, lại thêm mấy lần mất lái khiến cô cảm thấy cái chết với bọn họ cũng gần kề rồi.

Liên Hàm hít một hơi thật sâu, tiếp tục khởi động xe. Khuất Vân đang nghỉ ngơi, hắn đã thức cả một đêm rồi, Lăng Tình thì càng không nên động vào bánh lái, công việc này giờ chỉ mình cô là đảm đương được thôi.

Liên Hàm tự niệm trong lòng mấy câu "sẽ không chết" để bản thân bình tĩnh, tiếp tục đi trên đường. Vậy mà trời như đang trêu ngươi, cô vừa đánh tay lái, rẽ vào một khúc của để lên đường cao tốc, vậy mà khúc cua này lại bị chặn bởi một hàng xe hỏng. Hai mắt Liên Hàm hoa lên, theo bản năng đánh tay lái, tránh đi đám xe này, nếu không xe của bọn họ liền trở thành một trong số chúng.

Chiếc xe vẽ thành một vòng cung trên đường tuyết, đâm sầm vào cột mốc ven đường mới tránh được thảm cảnh lao xuống ruộng lúa bên cạnh, vậy nhưng đầu xe đã bị đâm méo mó, người trong xe cũng vì chấn động mà ngả nghiêng tứ phía.