Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Mat The Lam The Chuong 20

Vì hôm qua Liên Hàm tỏ vẻ bản thân đã ngộ ra một chút về dị năng của mình nên tự nhốt bản thân trong phòng ngủ, Khuất Vân và Lăng Tình không muốn quấy rầy tự giác ở phòng khách nằm sofa ngủ tạm một đêm. Chuyện Liên Hàm có dị năng thật ra Khuất Vân đã ngờ ngợ biết được nhưng không hỏi. Còn Lăng Tình vốn đã tín nhiệm Khuất Vân phần nào sau rất nhiều ngày tiếp xúc, cũng chẳng buồn giấu giếm mà nói thẳng về dị năng đặc biệt của Liên Hàm.

Khuất Vân cả một đêm ngồi nghe tiếng lẩm bẩm nguyền rủa tỏ vẻ, tâm thật mệt, thật muốn chết.

Mà Liên Hàm cả đêm chẳng biết đã làm gì, sáng sớm liền xuống lầu tìm đồ ăn sáng.

Lăng Tình tò mò nhìn cô, đánh giá từ trên xuống dưới vẫn chẳng thấy gì thay đổi cả.

"Dị năng của cậu có tiến triển gì không?"

"Có. Nếu như trước kia tôi cảm thấy nó quá yếu, vậy thì thật sự là sai lầm. Nó thật sự quá tuyệt vời." Liên Hàm không nhịn được ngoác miệng cười, trông thế nào cũng đáng đánh đòn.

"Tuyệt vời thế nào?" Khuất Vân hỏi.

"Thế này này." Liên Hàm quyến rũ mà tặng cho Lăng Tình một cái liếc mắt khiến cho cô sởn hết da gà. "Chúc cậu một buổi sáng hôm nay sẽ luôn gặp những điều vui vẻ."

Sau câu nói này, Liên Hàm tiếp tục quay lại gặm bánh mỳ. Hai người chờ một lúc vẫn chẳng thấy có gì biến đổi, nghi ngờ mà làm việc cần làm, cũng không đả động đến việc này nữa.

Vậy nhưng, sau khi xong hết mọi việc, ba người trang bị đầy đủ xách balo ra ngoài, vừa vặn chạm mặt đám quân nhân vừa tập luyện về. Bọn họ toàn thân đều là mồ hôi, dẫn đầu vẫn là Khâm Dương. Hắn thở ra một hơi, áo ba lỗ bó sát ôm lấy cơ thể cường tráng, ngũ quan tuấn lãng trong lúc vận động càng thêm nam tính. Loại hình như Khâm Dương trước hay trong mạt thế đều khiến đủ loại nữ nhân phải đỏ mặt tía tai.

Sau đó, hắn đi giữa đường vấp phải một cái tay tang thi, nặng nề ngã sấp. Mặc dù đã phản ứng nhanh lẹ mà tiếp đất một cách đỡ chật vật nhất vậy nhưng trông vẫn rất khôi hài.

Lăng Tình ngẩn ra một chút, sau đó quay phắt sang Liên Hàm:

"Ôi bạn ơi mình vui lắm, bạn chúc mình tiếp đi. Nhìn người ta gặp bất hạnh mình hạnh phúc lắm."

"Thì ra dị năng của cô còn có thể làm như vậy." Khuất Vân trầm trồ, nếu biến lời chúc đó thành lời nguyền rủa vậy thì còn đáng sợ đến mức nào.

"Đáng tiếc rằng mỗi lần tôi muốn sử dụng dị năng lên ai đó đều phải nói ra miệng. Đối với một số lời nói phi lí hoặc có độ khó cao còn cần phải tiếp xúc thân thể và có độ hiểu biết nhất định với người kia." Liên Hàm đưa ra lời tổng kết.

Lăng Tình đang chìm trong niềm vui nhìn đối thủ chật vật, thuận miệng hỏi xem sao bạn mình lại bỗng dưng biết nhiều vậy. Liên Hàm thản nhiên trả lời:

"Thì từ sáng đến giờ đều lấy cậu và Khuất Vân ra thử nghiệm mà."

Lăng Tình: "..."

Khuất Vân: "..."

"À, yên tâm đi, tôi chỉ thử một vài lời nguyền rủa vào lúc nắm tay cậu lúc đi đường và lúc giúp Khuất Vân cắt tóc thôi."

Thảo nào cứ thấy cô nàng lẩm bẩm cái gì đó. Khuất Vân gian nan mở miệng:

"Cô... Đã nguyền cái gì?"

"Cũng không gì nhiều. Tôi chỉ nguyền cho Lăng Tình mỗi khi mắng người thì sẽ bị đau lưng suốt ba ngày, còn anh thì nếu như nói dối sẽ kêu ra tiếng vịt thôi."

A, đàn bà.

"Vậy lời nguyền rủa đó có thực hiện được không?" Lăng Tình nhớ trước kia có mấy lần Liên Hàm thử điều khiển tang thi mà đều không thành công.

"Cứ thử thì biết. Hey, Khuất Vân, nghe nói năm nay anh 27 tuổi rồi?"

"Bậy, tên nào dám nói thế, tôi mới 22 cạp... Tuổi thôi... Cạp cạp..."

Khóe môi Lăng Tình giật giật, trong một chớp mắt dường như đã nhìn thấy hình ảnh bản thân vừa đỡ lưng vừa mắng người, mắng một cái lưng càng đau, càng đau càng mắng.

***

Khâm Dương thấy ba người chuẩn bị lên xe lần nữa liền đi qua hỏi thăm.

Ngạc nhiên là hôm nay thời tiết không còn nắng gắt nữa, thậm chí mây đen che phủ chẳng thấy mặt trời đâu. Bầu trời xám xịt nặng nề như muốn rơi xuống, thấp thoáng đâu đó còn tiếng chim kêu thê lương.

"Mọi người đã chuẩn bị đi rồi sao?" Khâm Dương dựa vào bên cửa sổ ghế lái, nhìn Khuất Vân hỏi.

"Sớm đến được thành phố A có lẽ sẽ an toàn hơn cạp." Khuất Vân cũng đâu thể nói thẳng là bọn họ không muốn dây dưa với quá nhiều người.

Khâm Dương: "...?"

"Chúc anh cạp đi đường thuận lợi. Bảo vệ dân chúng cho tốt, tôi cạp tin tưởng vào quân nhân các anh cạp cạp."

Lưu Việt vừa đi qua định lôi kéo làm quen cũng kì lạ nhìn hắn:

"Khuất đại ca, anh đang giả làm vịt kêu à?"

Lăng Tình và Liên Hàm ngồi ghế sau sớm đã cười muốn tắc thở. Liên Hàm phải hít sâu mới miễn cưỡng ngăn được tiếng cười bật ra. Cô vươn người ra trước, qua cửa sổ thay Khuất Vân nói chuyện:

"Đội trưởng, hiện tại chúng tôi phải đi rồi, hẹn sau này gặp lại nhé."

"Mọi người vẫn không muốn đi cùng chúng tôi sao?"

"Theo anh làm gì? Anh định bao nuôi chúng tôi chắc? Đừng như thế, tôi biết là anh thích tôi rồi." Lăng Tình mỉa mai mà đáp lại lời mời chào của Khâm Dương.

"Cô gái nhỏ, đừng tự tin quá, cẩn thận bị người khác đánh chết đấy."

"Để xem ai có thể đánh được đã? Anh á? Không ngờ anh lại đối với tôi vừa yêu vừa hận như vậy. Nhưng tôi không có hứng thú đặc biệt với người già đâu."

Ánh mắt Liên Hàm lặng lẽ từ mặt Lăng Tình chuyển xuống eo của cô. Một tay Lăng Tình đỡ lưng, miệng vẫn không kiêng nể phun ra đủ lời khiến Khâm Dương tức muốn chết.