Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Mat The Lam The Chuong 2 Mat Di

Con đường từ nhà Lăng Tình đến nhà Liên Hàm không xa, cũng là con đường hai bọn họ cùng nhau đi qua đến mấy ngàn lần, nhưng bây giờ lại gây cho Liên Hàm một sự xa lạ không thể nói rõ.

Gắng gượng trải qua cú sốc ban nãy, cưỡng ép bản thân tỉnh táo, Liên Hàm chỉ cho Lăng Tình đi một con đường khác, vắng vẻ hơn hẳn. Cô đoán, thời gian xảy ra dị tượng cho đến giờ vẫn còn rất ngắn, cũng không biết chỉ nơi Lăng Tình sống mới xuất hiện tang thi hay là hiện tượng xảy ra trên toàn thế giới, nhưng nơi càng vắng vẻ, tốc độ lây nhiễm sẽ càng chậm. Quả nhiên, con đường này không có mấy bóng người... hay là nói, bóng tang thi. Nhưng thi thoảng, vài bóng đen xa xa lấy tư thế dị dạng chậm rì rì lết trên mặt đường cùng tiếng gừ gừ thấp thoáng trong cổ họng lại khiến Liên Hàm và Lăng Tình giật mình, cơ thể không kiềm chế được run lên.

Khu nhà của Liên Hàm cũng không phải nơi phố xá sầm uất gì. Bác gái cô ở bên nước ngoài muốn cho ông bà ngoại một nơi an tĩnh, nên chọn mua đất ở đây rồi xây một ngôi nhà cao cho ông bà an hưởng tuổi già, sau đó bố mẹ cô cũng xây thêm căn nhà nhỏ bên cạnh nhà ông bà, để tiện chăm sóc ông bà và hai đứa con mà dì cô khi đi nước ngoài gửi lại.

Từ xa nhìn thấy ngôi nhà trắng yên tĩnh quen thuộc, Liên Hàm ngày càng không thể bình tĩnh, sợ hãi và hoảng loạn như thủy triều dâng lên trong lòng. Hình ảnh mẹ và chị gái của Lăng Tình vẫn nguyên vẹn trong trí nhớ, cô không thể không suy nghĩ được. 

Mà cho đến khi nhìn đến hai cánh cửa đóng chặt của nhà ông bà, cô đã biết là mọi thứ không ổn rồi, hết thảy đều xong rồi.

Hai người chạy sang nhà Liên Hàm ở ngay bên cạnh, nhà cô cũng đóng chặt cửa Liên Hàm không có chìa khóa nhà, cô căn bản là không bao giờ nghĩ đến sẽ có ngày không còn ai sẵn sàng mở cửa chào cô, nhắc cô vào nhà cất cặp ăn cơm nữa. Nhìn một hồi lâu, bỗng Liên Hàm nhận ra cửa nhà khóa trong. Như vậy biết đâu có thể là còn người sống sót.

"Ba! Mẹ! Hai người có trong nhà không? Ba! Mở cửa cho con!!!"

Trong nhà vọng lại tiếng loạt xoạt, tiếng bước chân vội vã, dần dần khiến trong lòng Liên Hàm yên lại, dâng lên tia may mắn. Cô đưa tay nắm chặt tay Lăng Tình vẫn còn đang ngẩn ngơ suy nghĩ, vuốt nhè nhẹ. Không dám nói gì nhiều với Lăng Tình, sợ càng nói càng sai, lại càng không dám biểu đạt tia may mắn kia với Lăng Tình.

Bố cô rất nhanh đã mở cửa ra, nhìn thấy Liên Hàm và Lăng Tình liền kéo vội hai người vào nhà, khóa chặt cửa. Đã lâu lắm rồi, Liên Hàm mới nhìn thấy hốc mắt bố cô đỏ lên như thế, người đàn ông mọi ngày vẫn luôn mạnh mẽ, lạc quan kia chỉ trong một buổi sáng cô đi ra khỏi nhà, đã như già hẳn đi. Bố Liên Hàm kém mẹ cô bốn tuổi, lại còn thuộc tuýp người trẻ hơn tuổi. Ông không quá mức đẹp trai xuất sắc, bố cô chỉ giản dị mộc mạc thôi, nhưng chính sự giản dị này đã đem lại cho mẹ con cô cảm giác vững chãi tựa như có cây cổ thụ luôn sẵn sàng che mưa chắn gió cho mình.

"Liên Hàm, con không sao, tốt rồi, tốt rồi. Con thực sự không sao."

Liên Hàm không ngăn được nước mắt nữa, cứ thể mà mặc kệ nước mắt rơi, nghẹn giọng hỏi bố.

"Ba, mẹ đâu rồi, Liên Ý Hiên đâu? Còn có ông bà, hai đứa Ninh Hào, Ninh Triết nữa?"

Bố cô nghe hỏi, rủ mắt xuống, trầm mặc một lúc lâu mới lên tiếng, giọng ông đã khàn đến gần như nghe không rõ.

"Mẹ con không sao. Ông bà và ba đứa trẻ, đều... đều bỗng nhiên trở nên hung tàn mất lý trí, khi ba mẹ sang bỗng dưng lao đến muốn cắn xé ba mẹ, ba... để bảo vệ mẹ con, đều đánh chết họ rồi."

Liên Hàm ngỡ ngàng trong vài giây, họ... đều biến thành tang thi rồi? Tốc độ nhanh như vậy? Sau đó lại chợt nhớ ra, vội túm áo bố hỏi.

"Ba không cần tự trách, họ bị như vậy là đã chết rồi, ba đánh chỉ là năm cái xác biết đi thôi. Ba mẹ có bị cắn không? Hai người có không bị cắn đúng không? Nếu bị cắn sẽ bị nhiễm trở thành tang thi giống họ đấy."

Bố cô sửng sốt, trong mắt lóe qua một tia không rõ, mà Liên Hàm tưởng ông đang sốc về hai chữ "tang thi", nên không để ý đến. Mà Lăng Tình đã bình ổn cảm xúc, lặng lẽ đứng bên cạnh từ nãy đến giờ lại rất nhanh bắt kịp tia cảm xúc kia, trong đầu bắt đầu xoay vần những suy nghĩ không rõ.

"Ba mẹ không bị cắn đâu, con đừng lo. Lên gác với mẹ con đi." 

Lăng Tình nghe vậy, càng nghĩ càng thấy không hợp lý, lại nhất thời không nói rõ bất hợp lý ở đâu.

Liên Hàm dắt tay Lăng Tình lên gác, nhìn qua mẹ cô. Bà ngồi tựa vào giường, đắp chăn ngang bụng, đang ngơ ngác ngắm cành cây bên ngoài. Cô bước vào, bà giật mình quay lại, trong mắt ánh lên mừng vui, nhưng vẫn chẳng làm sáng lên khuôn mặt đã trải đầy phong sương kia. Bà nhẹ giọng hỏi hai người vài câu. Biết đến chuyện mẹ và chị của Lăng Tình, bà đưa tay xoa đầu cô, an ủi mấy câu thì không nói thêm được gì nữa. Liên Hàm và Lăng Tình đều hiểu, mất cả cha mẹ, hai đứa con do em gái gửi gắm và con trai út chỉ trong một buổi sáng, bà không phát điên đã là quá kiên cường.

Liên Hàm và Lăng Tình trở về phòng của Liên Hàm trên tầng 3, nằm lên giường rồi, đủ thứ suy nghĩ cảm xúc mới nhân lúc sợ hãi lắng xuống mà trào lên.

Lăng Tình đến tận bây giờ mới khóc, vừa gạt nước mắt vừa cười.

"Cậu xem đi, mạt thế cuối cùng hạ xuống Trái đất này rồi đấy."

Liên Hàm không trả lời lại, đưa mắt quanh phòng rồi tiến đến kiểm tra vết thương của Lăng Tình. Gỡ cái khăn tay ra, vết thương lộ ra nhìn ghê người. Máu đỏ đều đã khô hết ở ngoài miệng vết thương, bám thành mảng đen, mà từ trong vết thương, máu vẫn không ngừng chảy, nhưng đã trở thành máu đen, đặc sệt. Lăng Tình há miệng định nói, Liên Hàm lại ngoảnh mặt chạy xuống dưới nhà, lúc sau bê lên chậu nước nóng với miếng vải trắng sạch.

Liên Hàm mím môi, không nói gì nhẹ tay lau hết máu bẩn quanh vết thương của Lăng Tình, rắc thuốc, lại lấy vải trắng thuần thục băng vết thương lại. Tại sao lại thuần thục ư? Còn không phải vì có nhiều người muốn đánh Lăng Tình, đứa ngốc này đều muốn đánh lại, khiến mỗi lần như thế cô đều chỉ có thể chờ người đánh xong rồi giúp băng bó, hoặc cùng đánh giúp rồi cuối cùng vẫn là giúp băng bó. Khả năng thứ hai lại không xảy ra nhiều lắm, tốt xấu cô vẫn được nể mặt, danh hiệu con ruột của giáo viên toàn trường vẫn còn đó mà. 

Lăng Tình cuối cùng nhịn không được, đưa tay không bị thương đẩy Liên Hàm một cái. 

"Liên Hàm, nhìn tôi này."

Liên Hàm thuận theo ngẩng đầu, trong mắt đã che mờ hơi nước.

"Cậu khóc cái gì chứ? Tôi cũng chưa chết thật."

Nghĩ lại nghĩ, bị cắn như thế này cũng không khác chết mấy, thế lại ngậm miệng, mãi lúc sau mới thở dài mà nói.

"Liên Hàm, nói chuyện một lúc. Cơn mưa kì lạ vẫn đang rơi kìa, nếu nó là dấu hiệu bắt đầu trận mạt thế này, thì thời gian từ lúc mưa bắt đầu rơi đến giờ, mới có chưa đầy một tiếng."

"Mới một tiếng mà mẹ và chị tôi đã thành tang thi, tốc độ nhanh như vậy, có lẽ... tôi cũng không còn nhiều thời gian tỉnh táo đâu."

Liên Hàm vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt người trước mắt. Những điều mà Lăng Tình nói ra, cô đều biết chứ. Mà biết, chung quy đều không có nghĩa là có thể chấp nhận buông xuôi, có thể không đau lòng.

"Tôi nói này, tôi không muốn khi biến thành tang thi bị cậu một phát đập vỡ não đâu, cậu thì tiêu sái rồi, nhưng tôi thì sẽ xấu lắm."

"Đồ điên chỉ biết ăn như cậu cũng quan tâm chết xấu hay chết đẹp?"

Lăng Tình ngạc nhiên nhìn Liên Hàm vừa nói, lần đầu tiên không tức giận hay đáp trả lại câu móc mỉa kia. Đôi mắt cô cong lên tựa trăng, bỗng dưng ôn hòa không nói nên lời.

"Đừng có cười như thế, buồn nôn chết."

"Tiểu mỹ nhân sao lại nói thế, đại gia đây chưa chết vì độc tang thi phát, sẽ chết vì đau lòng."

"Cút."

......

Hai người cứ như thế mà nói qua nói lại đến tận khi hoàng hôn buông xuống, cơn mưa kia vẫn chưa kết thúc, cứ tí tách rơi không ngừng, tựa như bất tận, hòa với hoàng hôn đỏ như máu, càng khiến lòng người nặng nề. Mà Lăng Tình lại vẫn chưa hóa tang thi, điều này dù không nói ra miệng, nhưng cả hai đều đồng thời ngạc nhiên trong lòng.

Có lẽ nào... Lăng Tình giống như trong tiểu thuyết, có đề kháng với độc của tang thi?

Ba mẹ Liên Hàm gọi hai người xuống ăn tối, Liên Hàm lấy một bộ quần áo mới gọn gàng cho Lăng Tình thay, tay áo dài che đi chỗ băng bó. Xong đâu đấy, mới xuống dưới nhà.

Nhìn bàn cơm trước mắt, Liên Hàm ngạc nhiên hết sức. Mặc dù nhà cô cũng coi như khá giả, nhưng mẹ cô lại rất tiết kiệm, bàn cơm này... phung phí quá hả? Lại còn là thời mạt thế thế này...

"Sao hôm nay lại nấu nhiều thế này?"

"Đằng nào không nấu thì chỗ nguyên liệu tươi này cũng không để lâu được, thôi cứ ăn một bữa thoải mái đi con."

Mẹ cô cười dịu dàng, đặt xuống bốn bộ bát đũa, sau đó cả nhà bình bình mà trôi qua bữa cơm này. Cơm ngon, nhưng vị chua ngọt mặn đều bị cái u ám của mạt thế bao trùm cả, nếm không ra vị gì, chỉ biết là ngon, vừa ăn vừa lặng lẽ khóc trong lòng.

Ăn xong, cô và bố dọn bàn đi. Đến lúc này, cả nhà mới dám động đến chủ đề sống sót trong mạt thế.

"Nhà bên này không chắc chắn bằng bên nhà ông bà, theo như các con bảo là tang thi, haiz, chuyện này quá khó tin, nhưng nếu như thế thật, sẽ chẳng bao lâu nữa ngôi nhà này có lẽ không chịu được. Đến sáng mai, chúng ta sẽ dùng xe để di chuyển đến quân khu. Ba từng huấn luyện trong đấy, tính phòng thủ của căn cứ quân sự chung quy vẫn cao hơn chỗ bình dân, tang thi không tiến vào được, được quân đội bảo vệ là sẽ an toàn."

"Tiểu Hàm, con biết lái xe ô tô không?"

"Dạ... có lẽ biết, từng thử ạ."

Bị bố hỏi một câu bất thình lình như thế, khiến cô sững sờ khó hiểu, miệng trả lời, trong lòng lại dâng lên bất an. Lại nữa, bất an không rõ này từ lúc cơn mưa kia bắt đầu, đều tùy thời xuất hiện, đều là báo hiệu không tốt cả. Cực kỳ khó chịu.

"Thế được rồi, bây giờ mọi người đi ngủ đi, còn giữ sức."

Bốn người lên phòng, đến cửa phòng của bố mẹ Liên Hàm, bỗng nhiên Liên Hàm và Lăng Tình bị hai người gọi lại. Bố mẹ cô ôm chặt lấy cô, bàn tay chai sạn của bố xoa nhẹ lên tóc Liên Hàm, mà từng nụ hôn âu yếm của mẹ cũng rơi xuống trên mặt cô.

"Ba mẹ rất yêu con." Nói rồi, mẹ Liên Hàm quay sang xoa đầu Lăng Tình, trong mắt ngập tràn dịu dàng. "Chúng ta cũng rất cám ơn con đã làm bạn cùng Tiểu Hàm, hai đứa là đứa trẻ rất tốt, rất bản lĩnh, nhất định phải cùng nhau sống tốt trong mạt thế này."

Đoạn về sau, làm thế nào đáp lại, làm thế nào đưa nhau lên phòng, cả hai đều không nhớ rõ nữa.

"Hàm Hàm..."

Chẳng biết ngồi bao lâu, Lăng Tình mới thì thào một câu.

Liên Hàm quay người sang, lại thấy Lăng Tình cả người đỏ khác thường, trợn to mắt lao đến sờ trán cô.

"Cậu... phát sốt rồi. Trước khi hóa tang thi có phát sốt không thế?"

Vốn còn đang hi vọng Lăng Tình có đề kháng với độc tang thi thật, nhưng cơn sốt bất ngờ này đã đánh bay hết mọi tâm lý may mắn, trong lòng Liên Hàm lại dâng lên bất an mãnh liệt. Có điều gì đó, điều gì đó rất không tốt sắp xảy ra... Mẹ nó, lại là cảm giác này.

Liên Hàm vội vã lấy thuốc giảm sốt cho Lăng Tình uống, lại lấy khăn lạnh đắp lên mặt cô, làm mọi cách mà vẫn không khiến cô giảm sốt. Làn da dưới tay nóng như lửa, truyền vào lòng khiến Liên Hàm sốt ruột, đứng ngồi không yên. Mà Lăng Tình đã bị cơn sốt làm cho mơ mơ hồ hồ, chỉ nhớ vẫn nhắc Liên Hàm nhất định phải giúp cô chết đẹp.

Lăng Tình sốt cao không giảm một đêm, Liên Hàm cũng ngồi trắng đêm trông cả một đêm.

Nặng nề trải qua đêm này, tình hình của Lăng Tình càng lúc càng tệ.

Đúng lúc này, bố cô gõ cửa phòng.

"Tiểu Hàm, sáng rồi, đi thôi."

"Ba, Lăng Tình lên cơn sốt cao."

Hết cách, phải cầu cứu bố thôi, nhất định không thể bỏ lại cậu ta được. Bố cô vừa nghe vậy, ngay lập tức mở cửa phòng đi vào, xem qua tình hình của Lăng Tình, nhíu mày lo lắng.

"Có lẽ là hôm qua dầm mưa nên sốt, con cầm theo thuốc đi, ba bế cậu ấy lên xe."

Bốn người nhanh chóng chạy lên trên tầng thượng. May mắn là hai ngôi nhà ở cạnh nhau, cho nên đều nhất trí xây thông tầng thượng. Chính là nhờ thế, bây giờ trở thành lối thoát an toàn cho bốn người.

Liên Hàm từ trên nhìn xuống dưới, lập tức sợ điếng người. Trong cơn mưa máu vẫn rả rích rơi, đàn tang thi đông nghịt chen chúc trên đường, lấy thân mình húc đổ, cào phá cửa mọi ngôi nhà.

Làm sao lại như thế này? Mới có một đêm, mới chỉ có một đêm!

Nhưng rất nhanh, Liên Hàm chẳng thể suy nghĩ về đám tang thi bên dưới được nữa. Vì khi bước xuống tầng một nhà ông bà, cô đã gặp cảnh tượng cả đời cũng không dám nhớ đến, không dám nghĩ đến.

Ông bà, Ninh Triết, Ninh Hào, Ý Hiên, đều là thảm trạng não vỡ nát nằm trên sàn nhà.

Mẹ cô rõ ràng run cả người lên khi thấy hình ảnh này, nhưng vẫn gắng gượng giục cô đi tiếp.

Vào trong gara, bố cô đặt Lăng Tình lên ghế sau xe, đắp cho Lăng Tình một cái chăn.

Liên Hàm ngơ ngác ngồi chưa thoát khỏi hình ảnh ban nãy mà ngồi vào xe, lại nghe tiếng mẹ cô kêu lên , giật mình quay lại, chỉ thấy mẹ cô gục xuống, bố cô vội vàng đưa tay ôm bà vào lòng, gọi một tiếng thảng thốt.

"Anh... em có lẽ đến lúc rồi."

Bố cô lặng lẽ nhìn mẹ một lúc lâu. Liên Hàm không hiểu câu nói đấy có ý gì, nhưng bất an trong lòng ngày càng lớn, khiến cô có cảm giác, đây là lần cuối rồi, là lần cuối được nhìn ba mẹ rồi.

"Mẹ... mẹ làm sao thế? Đến lúc gì?!"

"Ở yên trong xe!"

Bố cô quay lại, gắt lên một câu, lại xiết chặt lấy mẹ cô trong lòng.

"Anh cũng không chịu được nữa."

"Hai người làm sao thế? Lên xe đi chứ."

"Tiểu Hàm... ba mẹ bị cắn rồi."

"!"

"Nhưng không biết vì sao vẫn chậm chạp chưa hóa tang thi, nên ba mẹ còn nghĩ vết cắn sẽ không gây nhiễm."

Bố cô nói, giọng nói trầm ấm khàn khàn mà cô rất thích ấy, nay cô chỉ ước bây giờ nó đừng vang lên nữa, đừng nói ra những điều như vậy. 

Rồi cô thấy...

Ông rút ra một con dao. Một con dao cán gỗ nhỏ cũ kĩ thôi, trên chuôi còn có một bông hoa đỏ đã mờ.

"Thu Thu, con dao này là em đưa anh đấy, còn nhớ hay không, bông hoa này là em vẽ, chúng ta từng cầm nó để khắc tên lên cái cây đình làng đó."

"Làm sao lại không nhớ."

Mẹ quay sang nhìn cô, cất giọng.

"Vốn tưởng là đã nói hết những điều muốn nói với con rồi, nhưng bây giờ lại biết là không đủ. Liên Hàm, ba mẹ rất yêu con, rất rất yêu con. Đừng quá khổ sở, con phải mạnh mẽ lên, mới có thể bảo vệ bản thân, cũng bảo vệ cả người con yêu thương. Ba mẹ, xin lỗi, chỉ có thể đưa con đến đây thôi."

"Mẹ, đừng như thế, hai người đừng như thế."

Liên Hàm đã hoàn toàn chịu không nổi rồi, mọi thứ bây giờ đều không quan trọng, đều không cần thiết bằng lao đến ôm ba mẹ thật chặt.

"Đừng ra khỏi xe, đừng làm việc vô ích như thế."

Mẹ cô lạnh giọng mà quát, so với bố, cô càng sợ mẹ luôn mỉm cười dịu dàng dùng giọng nói lạnh như băng mà quát.

"Được rồi. Đi thôi."

Bố cô hôn mẹ cô một cái nhẹ, đưa dao đâm vào ngực bà, rồi cũng dứt khoát cho mình một dao. Hai người họ, cứ như vậy nắm chặt tay nhau, ngã xuống trước mặt Liên Hàm.

Liên Hàm run rẩy bước ra ngoài, đến gần sờ lên cơ thể còn chút hơi ấm của họ, cuối cùng lặng người rút lấy con dao kia nắm chặt trong tay, quay trở lại xe.

Liên Hàm đóng chặt cửa, vặn chìa khóa, phóng xe ra ngoài.

Trước cổng nhà đã có vô số con tang thi đưa tay đập lên cánh cổng sắt, Liên Hàm cắn răng nhấn ga, vọt lên trên, tông qua cổng sắt, cán nát chúng.

Liên Hàm chẳng qua là biết lái xe mà thôi, không thành thạo hẳn. Cô nắm chặt vô lăng, căng thẳng nhìn đường phía trước, mưa máu phủ lên cả chiếc ô tô tấm màn đỏ ghê rợn.

Cần gạt nước phía trước gạt bớt nước mưa đi, lại chẳng thể gạt đi nước mắt cứ rơi ướt vạt áo trước của Liên Hàm.

Đám tang thi thấy vật thể lạ, tụ lại càng ngày càng đông. Liên Hàm trắng bệch cả khuôn mặt, mấy con tang thi này, thế mà muốn phá cửa kính ô tô?! Đúng như suy nghĩ của cô, từng cánh tay gân guốc rách nát bất chấp mà đập lên cửa kính, khiến lớp kính tưởng như chắc chắn lại rung lên bần bật.

Phía trước còn chưa sao, nhưng ghế sau bỗng nghe "Choang!" một tiếng chói tai, cửa kính phía bên phải ô tô đã bị đập vỡ. May mắn, không phải phía bên trái, nếu không mảnh thủy tinh sẽ bắn hết lên đầu Lăng Tình. Mắt thấy mấy cánh tay kia thò vào trong định với đến người đang nằm hôn mê trên ghế sau, Liên Hàm cắn răng rút con dao của bố mẹ cô ra, vung tay chặt tay tang thi, rồi lại kéo người đang nằm trên ghế lăn xuống dưới sàn.

"Ui cha, xin lỗi, đau chút thôi nhưng còn tốt hơn bị tang thi hủy dung nha."

Liên Hàm quay lại nhìn đường, dùng hết khả năng suy nghĩ cách thoát khỏi đàn tang thi. Đường đến quân khu đã được bố cô vẽ lại trên bản đồ, cất cẩn thận trong xe.

Nếu như bây giờ...

"Choang!"

"Chết tiệt!"

Cửa kính ngay cạnh Liên Hàm vỡ toang, cô vội quay mặt đi tránh thủy tinh, tay lại đưa dao cắt tay tang thi thò vào. Nhưng tang thi thật sự quá đông, cô đối phó không hết được.

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng ấy, Lăng Tình phía dưới vì cú va đập mà tỉnh lại, nhìn tình cảnh phía trước, liền bật dậy, bất chấp mà đưa tay ra cản hộ Liên Hàm.
Kì lạ là, ngay khoảnh khắc đó, toàn thân Lăng Tình lại lần nữa cảm thấy nóng lên, bàn tay vung ra thế mà phất lên đám tang thi kia một ngọn lửa! Lăng Tình và Liên Hàm đều ngạc nhiên nhìn, nhưng rất nhanh, Lăng Tình tập trung lại thử niệm niệm, chịu đựng cơ thể nóng như bị nung mà đốt cháy mọi tang thi trong phạm vi 20m quanh ô tô, lại không chút làm tổn hại đến ô tô.
Cứ liên tục như thế mà hai người thoát khỏi bầy tang thi đấy, lao ra đường lớn có chút vắng vẻ hơn. Lăng Tình lúc này cũng đã không nhịn được nữa mà ngã vật lên ghế.

"Lăng Tình... cậu, xem vết thương của cậu đi, thế nào rồi?"

Lăng Tình nghe theo tháo băng ra nhìn, bất ngờ phát hiện ra máu đen như bị cái gì ức chế bức ép ra khỏi cơ thể cô, màu máu chuyển thành màu đỏ trở lại.

"Nó... không sao nữa rồi."

Liên Hàm nghe thế yên lặng thở phào, rồi lại hỏi.

"Cái đấy, nói thế nào nhỉ, gọi là dị năng hả? Giống trong truyện ấy."
Lăng Tình ngây ngẩn nhìn bàn tay mình, sau gật đầu, rồi lại lắc đầu.

"Tôi chả rõ nữa, nhưng dùng nó làm mất đi rất nhiều sức lực."

Lặng thinh... không ai nói nữa, cũng chả còn sức mà nói.

Đến tầm buổi trưa, Lăng Tình đang mập mờ ngủ, lại nghe tiếng Liên Hàm đằng trước nói.

"Lăng Tình, trời ngừng mưa rồi."

Cô nặng nề mở mắt nhìn ra ngoài, quả nhiên là mưa máu không còn rơi nữa.

Tròn một ngày mưa rơi, nhuộm đỏ đất đai vạn vật, cũng khiến lòng người chảy máu đầm đìa.
Ngày mà cơn mưa này bắt đầu rơi, là ngày Liên Hàm và Lăng Tình may mắn sống sót thoát khỏi bầy tang thi, cũng là ngày hai người rơi vào đau thương mất tất cả, gia đình và cuộc sống yên bình, duy nhất chỉ còn có nhau.