Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Mat The Lam The Chuong 17

Lăng Tình nhớ trong một số cuốn tiểu thuyết đều sẽ xuất hiện tinh hạch trong đầu tang thi. Để kiểm chứng, mặc dù cảm thấy việc đó quá phi lí, vậy nhưng cô vẫn nén sự ghê tởm trong lòng mà ngồi xuống đánh giá cái xác tang thi chó đã cháy xém.

Tang thi chó tốc độ rất nhanh nhưng da giòn dễ chết, bị thiêu một cái liền không còn bộ dạng hoàn chỉnh nữa. Lăng Tình dùng lưỡi lê mở đầu nó ra, bới loạn một hồi ngoại trừ máu đen và dịch não còn lại chẳng có gì cả, xem ra tiểu thuyết không phải cái gì cũng có thể áp dụng vào đời thực.

Liên Hàm từ phía sau thò tay sờ lên gáy cô một cái liền khiến cô rùng mình. Thì ra bản thân cô từ khi nào đã ướt sũng mồ hôi. Thời điểm sử dụng dị năng, cả người đều có cảm giác nóng lên, huống chi ngoài trời còn đang không ngừng tăng nhiệt. Đến lúc này bản thân Lăng Tình mới cảm thấy oi bức không chịu nổi.

"Êu..." Liên Hàm ghét bỏ lau bàn tay dính đầy mồ hôi nhớp nháp vào quần, tránh xa Lăng Tình.

"Không cần phải tỏ ra ghét bỏ thế. Làm như cái lúc học quân sự cậu chưa từng bẩn như vậy đấy." Lăng Tình liếc xéo Liên Hàm, cởi áo khoác ngoài ra, bên trong chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ bó sát làm lộ ra những đường cong cơ thể khỏe khoắn.

Ánh mặt trời như thiêu như đốt vẫn tiếp tục rọi xuống, Lăng Tình một tay che dù, một tay vắt áo khoác cầm theo lưỡi lê, tra xét xung quanh trạm xăng. Liên Hàm tỏ ý bản thân hoàn toàn không còn cảm giác lo lắng về nguy hiểm nữa, lại tiện có trạm xăng, bọn họ không ngại dừng chân tìm kiếm vật tư một lần. Đáng tiếc lần này không được thuận lợi như trước, trạm xăng đã bị người bên ngoài lấy gần như cạn sạch. Liên Hàm từ trong kho tìm được một máy hút dầu, từ trong những chiếc xe bên vệ đường rút được hai bình xăng đầy, lại lấy hết chỗ xăng còn lại trong trạm xăng, miễn cưỡng được một bình xăng, lúc này bọn họ mới yên tâm, cho dù Khuất Vân có mê man ba, bốn ngày cũng đủ có xe để bọn họ chạy trốn hoặc di chuyển.

Một lần nữa lên xe Lăng Tình có cảm giác bản thân như sống lại, gió mát ùa đến thổi bay đi mồ hôi cả người. Liên Hàm đưa cô một túi khăn giấy, vừa lái xe vừa phân tâm nhắc nhở:

"Như vậy rất dễ ốm đấy, lau tạm đi."

Thấy Khuất Vân không hề có dấu hiệu tỉnh lại, Lăng Tình cũng thoải mái mặc áo ba lỗ ngồi trong xe, tự rút khăn giấy lau sơ qua mặt và người để bớt cảm giác khó chịu dính nhớp do mồ hôi.

"Lớn lên tốt nhỉ." Liên Hàm liếc thân hình của Lăng Tình một cái, buông lời trêu chọc, bĩu môi.

Lăng Tình và Liên Hàm đều đã mười bảy tuổi, thời buổi bây giờ trẻ con đều dậy thì rất sớm, Lăng Tình cũng là một trong số đó. Khác với Liên Hàm bộ dạng còn được coi là thiếu nữ đang trong tuổi dậy thì, mặc dù trong mắt Liên Hàm, Lăng Tình còn những suy nghĩ trẻ con, nhưng không thể phủ nhận cơ thể cô đã phát triển hoàn toàn như một người phụ nữ, muốn trước có trước, sau có sau. Vậy nhưng, vào thời điểm bây giờ, nảy nở xinh đẹp thì được gì chứ?

"Ra ngoài đừng mặc áo ba lỗ nữa nhé. Hơi nóng bức một chút nhưng tốt nhất vẫn nên ăn mặc kín đáo thôi." Liên Hàm thật tâm nhắc nhở. Cô không muốn người bạn của mình gặp phải những ánh mắt lang sói ngoài kia. Không hiếm những kẻ biến thái thích những cô gái trẻ, huống chi Lăng Tình ngay trong thời điểm còn đi học cũng gặp phải yêu râu xanh mấy lần. Trong mạt thế, con người càng khó lường, khủng bố càng được nhân lên gấp bội.

Lăng Tình ngầm hiểu điều này, bàn tay đang lau mồ hôi trên ngực dừng một chút, sau đó cô thản nhiên gật đầu:

"Tôi đã biết, ngày mai liền kiếm một vài chiếc áo phông rộng một chút."

Thấy Liên Hàm dường như còn lo lắng định mở miệng nói gì đó, Lăng Tình vội trấn an.

"Yên tâm đi. Trước mạt thế tôi có thể tìm ra cách bảo vệ bản thân, sau mạt thế cũng sẽ không tự tìm đường chết."

Cách tốt nhất để bảo vệ bản thân chính là, không ngừng mạnh hơn, mạnh đến mức không người nào có thể dám có ý xấu với cô và những người xung quanh cô nữa. Mạnh đến mức người nhớ về cô không phải vì cơ thể, khuôn mặt, hành động, mà chính là thực lực của cô, run sợ trước sức mạnh tuyệt đối.

Lăng Tình có dã tâm. Dã tâm sinh ra vì bảo vệ bản thân và người quan trọng của cô.

Liên Hàm nhạy cảm nhận ra được không khí dường như có gì đó thay đổi, giống như có cái gì đó đang hừng hực cháy bỏng, lưu động trong không khí, khiến người ta máu huyết sôi trào.

Xe cứ đi thẳng về phía trước, ngoại trừ Khuất Vân mê man chẳng biết mơ đến giấc mơ gì, khóe môi còn vương nụ cười dịu dàng, mỗi người đều nặng lòng tâm sự. Ít ra họ đều biết một điều, chỉ có không ngừng mạnh mẽ mới có thể bảo vệ được những người quan trọng của bản thân.

***

Ngay khi xe của đám người Liên Hàm rời đi, một vài chiếc Hummer dừng lại bên cạnh trạm xăng, theo sau đó có xe bình thường đủ các chủng loại, số lượng rõ ràng đã ít hơn tối qua nhiều.

Hummer rất tốn nhiên liệu, vậy nên bọn họ cần phải chuẩn bị thật nhiều xăng. Dù sau xe vẫn còn vài bình nhưng với vật tư đâu ai ngại nhiều, bọn họ vẫn dừng lại để tìm kiếm một phen. Trạm xăng im lặng như tờ, chỉ có máu đỏ phủ lên một màu chết chóc. Thời điểm Khâm Dương xuống xe đã chú ý đến cái xác tang thi chó bị cháy khét trên sàn. Giữa một đống máu, đây là cái xác duy nhất, lại vào ban ngày mặt trời gay gắt nên không hề thấy tang thi lai vãng, cái xác trở nên đơn độc lạ thường. Khâm Dương nhìn cái xác cảm thấy khó hiểu, tại sao đã thiêu chết nó còn phải mở sọ não khuấy thành thế kia? Chẳng lẽ trong đầu tang thi có gì, hắn cần phải kiểm chứng một chút.

Đồng đội đều kiểm tra cả cây xăng, toàn bộ đều rỗng tuếch, không còn một giọt xăng nào cả.

Khâm Dương chẳng hiểu sao nhưng ngay lập tức đoán được là ai làm ra chuyện này. Đó là một trực giác bất chợt xuất hiện, thoáng qua rất nhanh.

Hắn đang thầm tính, rốt cuộc có nên đẩy nhanh tốc độ đuổi theo cô gái kia hay không.