Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Mat The Lam The Chuong 15

Một đêm tại siêu thị trôi qua yên bình. Lăng Tình nửa đêm về sau không ngủ tiếp nữa, cô kêu Khuất Vân và Liên Hàm nghỉ ngơi sớm, còn bản thân thì gác đêm.

Tang thi về đêm như hổ mọc thêm cánh, không ngừng kêu gào muốn đi tìm máu thịt. Mà qua một cánh cửa siêu thị, bên trong chính là bữa tiệc mĩ vị của chúng, khiến cho bất cứ con tang thi nào cũng không nhịn được muốn lao đến. Đám người sau khi lấp đầy bụng, tự động tìm chỗ ngủ, quây thành một vòng tròn phân chia rõ ràng ranh giới với nhóm ba người Khuất Vân. Điều này lại càng hợp ý họ, chẳng ai dư thừa tinh lực để đối phó với người ngoài nữa, Liên Hàm và Khuất Vân đều tự sắp xếp một vị trí thoải mái mà nằm xuống.

Đèn trong tầng bị tắt đi để đề phòng thu hút thêm tang thi đến, chỉ có hai chiếc đèn tuýp được mở, ánh sáng lờ mờ có cũng như không.

Lăng Tình từ trong bóng tối và phản chiếu của ánh đèn dường như nhìn thấy một đôi mắt xanh sáng ngời. Màu xanh lục trong suốt như ngọc thạch, chỉ loáng một cái liền biến mất, trả về màu đen thăm thẳm. Cô cảm nhận được có thứ gì đó đang dò xét mình, là loại trực giác rất kì lạ. Nhưng mà thứ kia có vẻ không mạnh bằng cô, vậy nên không thể đe dọa cô cái gì cả, Lăng Tình chỉ hừ mũi một cái, để mặc người kia dò xét.

Nửa đêm đến gần sáng, có một khoảng thời gian Khuất Vân tỉnh dậy, hắn đưa tay sờ trán, sau đó dùng khuỷu tay khều Lăng Tình đang gác đêm, nhỏ giọng nói:

"Tôi dường như phát sốt rồi."

Lăng Tình trong bóng tối không nhìn rõ khuôn mặt hắn, không nhận biết được rốt cuộc đã thành tình trạng gì rồi, chỉ có thể đưa tay sờ trán hắn. Thật ra hai người bọn họ cũng không mấy quen thuộc mà làm ra hành động thân mật như vậy. Nhưng Khuất Vân không mấy ngại ngùng, ít ra thì với cương vị là một người bác sĩ, hắn chưa từng nghĩ một cô bé mới mười sáu tuổi khi tâm sinh lí đều chưa phát triển toàn diện có thể làm ra chuyện gì. Còn Lăng Tình, người làm cô phải ngại ngùng có khi còn chưa sinh ra đâu.

Trán Khuất Vân quả thực có chút nóng, nhưng nhiệt độ chưa phải quá nghiêm trọng. Hắn chỉ sợ bản thân sẽ mê man giống như Lăng Tình và Liên Hàm mấy ngày trước. Nếu là cô gái cao mét sáu thì còn có thể miễn cưỡng bế ôm đi khắp nơi, chứ hắn không tưởng tượng nổi hai cô gái làm thế nào để di chuyển một chàng trai thân cao mét tám cả.

"Tôi sẽ cố tỉnh táo, sáng mai tôi vào xe nghỉ trước. Lỡ như tôi có hôn mê bất tỉnh, lập tức tách khỏi đám người này chạy đến một nơi vắng người chờ tôi tỉnh lại. Đừng chạy lung tung nhé."

Thứ phải đề phòng tại mạt thế, không chỉ có tang thi, đôi khi còn là con người.

"Tôi biết, anh muốn nghỉ nữa không?"

Khuất Vân dựa lưng vào từng chống tay đỡ trán, lắc đầu:

"E rằng nếu giờ tôi nằm xuống thì sẽ không dậy được nữa mất."

Cũng chỉ còn một hai giờ nữa là đến sáng, hắn quyết định tự kéo bản thân tỉnh táo lại.

Liên Hàm ngủ say sưa không hề biết chuyện gì xảy ra. Dù sao hôm nay cô đã sử dụng dị năng rất nhiều, đó còn là dị năng đặc biệt, dẫn đến sự mệt mỏi cho bản thân cô. Nhiệt độ về đêm giảm thấp một trời một vực so với ban ngày, Lăng Tình đang ngồi cũng tự cảm thấy có chút lạnh đến nổi da gà, kéo một cái chăn đắp ngang hông, lại nhìn Khuất Vân im lặng ngồi bên cạnh chẳng biết còn tỉnh táo hay mê man, cũng kéo một góc chăn đắp lên chân hắn.

Một đêm trôi qua chóng vánh.

Khi Liên Hàm tỉnh dậy mới là bảy giờ sáng, đám người bên kia lục tục có người tỉnh giấc. Lăng Tình xoa xoa đôi mắt vì thức đêm mà đau nhức, tự nhận nhiệm vụ thu dọn đồ đạc. Để tránh người khác nhận ra sự khác thường của Khuất Vân, cô đã để cho hắn ra xe ngồi trước. Bản thân và Liên Hàm thì ôm theo balo và vũ khí theo sau. Vốn dĩ bọn họ không có ý định giao lưu với những người kia, nhưng một số quân nhân có ấn tượng khá tốt về họ, vậy nên khi thấy họ định rời đi liền đẩy người quân nhân Lưu Việt lên nói chuyện cùng.

Lưu Việt là người rất giỏi ngoại giao, bộ dạng ôn hòa của hắn khiến nhiều người buông lỏng cảnh giác. Hắn tự nhiên đi đến cạnh Liên Hàm đang cất bếp gas, hỏi:

"Cô gái, ba người còn chưa ăn sáng mà đã vội rời đi thế sao?"

Liên Hàm đánh gia hắn từ trên xuống dưới. Cô biết hắn là đang tìm cớ làm thân, vậy nhưng cô cảm thấy bọn họ không phải có ý xấu, vậy nên vẫn miễn cưỡng đáp lời:

"Đi sớm đến nơi sớm."

"Hôm qua vẫn chưa kịp cảm ơn ba người đã cho bọn tôi tránh nhờ, hiện tại bên ngoài loạn lạc, ba người nghĩ sao nếu kết đội cùng hành động." Lưu Việt đảo mắt, Liên Hàm có thể cảm nhận rõ là hắn đang tính kế.

Có lẽ là nhờ dị năng, dù cho hắn đã cố che giấu thật kĩ nhưng trực giác mách bảo vẫn khiến cô nhận ra được.

Liên Hàm không thích vẻ tính kế này của hắn. Dù cho không có ác ý, nhưng lại thích sắp đặt người khác. Những người như vậy, Liên Hàm dù cho có thông minh hơn người nhưng chỉ là một cô bé mười sáu tuổi, chưa tiếp xúc nhiều với xã hội bên ngoài, không biết khi nào sẽ bị hắn lừa vào tròng không hay. Nếu lúc này mà có Khuất Vân ở đây hắn nhất định sẽ lo lắng êm xuôi mọi việc, đáng tiếc, Khuất Vân vừa lên xe liền mê man không tỉnh, để tránh người khác phát hiện, Lăng Tình và Liên Hàm đều muốn đẩy nhanh tốc độ chuẩn bị rời đi.

"Chúng tôi và các anh không đi con đường giống nhau, không thể kết thành đội ngũ được." Liên Hàm tàn nhẫn vạch trần.

"Tôi nghĩ là ba người muốn đến thành phố A cạnh thành phố H? Đó cũng là nói chúng tôi muốn..." Lưu Việt nhanh chóng vận động não suy nghĩ.

"Anh vẫn không hiểu hay sao?" Lăng Tình vừa lúc quay vào định ôm theo balo của mình để vào xe, mỉa mai cười. "Chúng tôi không dẫn theo một đám phế vật."

Một đám người so với hai cô gái nhỏ có khi còn lớn tuổi hơn, có cả đại hán vai rộng thân dài, vậy mà sáng nay khi họ mở cửa thanh lí tang thi, không một ai dám ra phụ giúp, còn lùi sâu hơn vào trong siêu thị, như sợ ở gần cửa sẽ có tang thi lao vào cắn chết vậy. Nếu như không phải vài người quân nhân này có ra tay diệt trừ đa số tang thi, có lẽ cô còn chẳng thèm nhiều lời mà phóng xe đi thẳng rồi.

Đúng lúc này, một giọng nói từ sau Lưu Việt truyền đến, giày quân đội nện trên nền đất tạo nên tiếng vang trầm đục. Liên Hàm và Lăng Tình đều nghiêng mắt nhìn về sau lưng Lưu Việt, ánh mắt suýt nữa đều lóa mù.

"Bọn họ chỉ thuận đường đi theo chúng tôi mà thôi, không phải do chúng tôi dẫn đi."

Hôm qua, ánh đèn mù mịt khiến họ không nhìn rõ khuôn mặt của nhau, hiện tại mới có thời gian nhìn kĩ. Người quân nhân này dường như là người đứng đầu trong đoàn xe, tên là Khâm Dương. Sáng nay khi các quân nhân đến trợ giúp giết tang thi cũng chỉ dùng vũ khí lạnh vậy nên hai người không biết dị năng của hắn rốt cuộc là gì. Nhưng mà có thể dùng dị năng để dọa sợ Liên Hàm, cấp bậc có vẻ cao hơn người bình thường nhiều. Hắn mặc một bộ quân phục ôm sát lấy thân hình cao lớn, đầu đinh ngắn cũn không hề mất thẩm mĩ mà còn tăng thêm mấy phần dã tính. Đôi mắt hẹp dài dưới hàng lông mày rậm, khác với màu mắt thiên về màu nâu sáng của Khuất Vân, có vẻ vì đặc thù công việc, đôi mắt của người này rất sắc bén, đen thẫm như một cái đầm lầy hút linh hồn người, khiến bất cứ ai cũng phải rùng mình khi nhìn vào nó.

"Chúng tôi không có nhiệm vụ bảo đảm mạng sống của bất cứ ai cả ngoại trừ đồng đội của mình."

Giọng nói của hắn rất trầm, cũng rất vang, trong không gian trống trải của siêu thị đặc biệt vang vọng như gõ vào lòng từng người ngồi đây. Liên Hàm cảm nhận được cảm xúc của những người dân đang theo toán lính này có xao động rõ rệt. Một người đàn ông cao lớn vốn đang co quắp người, nghe thấy thế không nhịn được đứng bật dậy, phun ra một đống lời thô tục:

"Con mẹ mày, bọn tao tốn bao tiền để cúng bái bọn mày, đến bây giờ bọn mày lại bảo không liên quan. Quân đội chó má chỉ biết lấy tiền của nhân dân."

"Đúng vậy, chúng tôi đem tiền nuôi quân nhân các anh không phải là để các anh bảo vệ nhân dân vô tội hay sao?"

Liên tiếp có người đứng lên phản đối, tiếng ồn ào dường như đang có xu hướng tăng lên. Lăng Tình ngoáy lỗ tay, cúi đầu một cái với đám quân nhân, tỏ ý tạm biệt, sau đó mang theo nụ cười giễu cợt mà rời đi. Liên Hàm so với cô còn nhanh hơn, từ lúc người đầu tiên lên tiếng thì đã bỏ ra ngoài, khởi động xe chờ cô.

Lăng Tình vung vẩy lưỡi lê, thuận tiện chém một vài tang thi đang lởn vởn cạnh ô tô của bọn họ. Bảy, tám giờ sáng, nắng gắt đã rọi xuống nền đất như thiêu đốt khiến cô chẳng chần chờ một giây nào ở bên ngoài, lập tức chui vào xe ngồi ở ghế lái phụ. Ghế sau rộng rãi trở thành nơi Khuất Vân nghỉ ngơi, chỉ thấy hắn nằm co người, bên hông đắp một lớp chăn mỏng, may mắn là trong xe đã mở điều hòa, nếu không hắn nhất định sẽ vì nóng mà chết.

Trong siêu thị đã rối loạn hoàn toàn, người và quân nhân, người và tang thi, tất cả đều khiến cho bất cứ ai nhìn thấy phải đau đầu. Liên Hàm khởi động xe, lướt qua hiện trường hỗn loạn đó. Ánh mắt Lăng Tình nhàn rỗi mà nhìn ra ngoài cửa xe. Trong một thoáng lướt qua, dường như cô thấy một màu xanh lục đậm màu. Màu xanh vốn tạo một cảm giác bừng bừng sức sống bỗng trở nên quỷ dị cùng lạnh lùng lạ thường. Đan xen với máu đỏ, giống như đang nhảy múa một khúc yêu kiều, sắc đỏ yêu diễm, sắc xanh quỷ dị, toàn bộ đều khiến Lăng Tình cảm thấy ớn lạnh. Mà người đàn ông mặc quân phục đó, vẫn đang nhìn theo xe bọn họ rời đi.