Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Mat The Lam The Chuong 1 Khoi Dau Mat The

Năm giờ chiều.

Tại một trường cấp ba trong H thị, không gian tĩnh mịch gần như chỉ còn nghe thấy tiếng giáo viên giảng bài đều đều như ru người vào giấc ngủ. Tiếng đồng hồ treo tường phát ra từng tiếng "tíc tắc" chậm rì như kéo dài cả thế kỷ.

Khi kim đồng hồ vừa nhảy đến năm giờ mười phút, tiếng trống trường thông báo tan học đã vang lên. Lăng Tình quăng bút, nằm ngang trên ghế, chẳng thèm để ý trong lớp còn giáo viên hay không. Cô duỗi người, hai tay gác sau gáy thảnh thơi, miệng nhẹ ngâm nga một bài hát. Chờ cho mọi người trong lớp về hết rồi, Lăng Tình mới ngồi dậy, đưa mắt về phía bàn đầu tiên. Quả nhiên...

Liên Hàm đang như mọi ngày cẩn thận xếp từng quyển vở vào cặp, bên tai vang lên giọng nói lười biếng, chậm rãi của Lăng Tình:

"Tổ tông ơi, có thể nhanh lên giùm không? Ở nhà tôi còn có mẹ già đang chờ cơm a."

Liên Hàm liếc ngang một cái, tặng cho Lăng Tình một cái lườm sắc lạnh. Cô hất cằm ra ngoài cửa phòng:

"Cút..."

Trời mưa phùn lất phất hơi ẩm ướt mang theo khí lạnh, hạt mưa rơi trên mái tôn kết đọng thành từng giọt trượt xuống rơi trên nền đất thành từng vũng.

Lăng Tình bung dù, che phía trước đưa cho Liên Hàm:

"Cậu cầm, tôi đi lấy xe."

Nói xong còn vất cặp lại cho Liên Hàm cầm, tiêu sái quay đầu.

Thật ra, Liên Hàm và Lăng Tình quen biết chưa lâu. Lăng Tình tính xấu đầy rẫy, chẳng ai bảo cô tốt đẹp hết cả. Người muốn đánh cô còn không ít. Bất quá cô cũng tự biết tính tình mình tùy hứng không sửa, đã sớm không quan tâm đến ý nghĩ của người khác nữa rồi. Thậm chí, cô cùng Liên Hàm học với nhau quá hai năm mới nhận thức được tên, lúc đấy nếu không phải Liên Hàm đồng dạng cùng cô nói chuyện ăn ý, e rằng đến tên cô cũng không nhớ được.

Mà Liên Hàm lại có vẻ ngoài khá là nghiêm túc, hầu như bất cứ giáo viên nào cũng bị lừa bởi vẻ ngoài đó. Chẳng qua, Lăng Tình há lại không biết, cái vị lớp trưởng tỏ ra gương mẫu này còn làm nhiều việc không thể dung thứ hơn.

Hai người vừa gặp như đã quen từ lâu, hàng ngày lấy việc móc mỉa nhau làm niềm vui cuộc sống, đạp người kia xuống dưới mình là tự hào. Như vậy mà thân thiết lúc nào chẳng hay.

Liên Hàm nâng nâng cặp Lăng Tình ước chừng, cảm thấy nặng bất thường. Phải biết, để có một ngày Lăng Tình chăm chỉ soạn sách vở đầy đủ, chắc tận thế cũng đến.

Đúng như dự đoán, trong cặp của Lăng Tình chỉ toàn tiểu thuyết dày cộm, còn có một chiếc máy chơi game nho nhỏ.

Trái đất mấy năm về đây biến đổi khí hậu ngày càng trầm trọng. Ngày hè nhưng không hề thấy nắng đâu nữa, trên trời là mây đen giăng kín. Liên Hàm che ô, ngước lên nhìn bầu trời đang phủ kín mây đen, trong lòng dâng lên một nỗi bất an vô cớ, đến tận lúc Lăng Tình lấy được xe điện dừng ngay sát cạnh cô cũng không thấy Liên Hàm có ý cử động.

"Này, muốn tôi ướt nhẹp rồi mới chịu về sao?" Lăng Tình ngả ngớn cười.

"Cút."

Thời điểm Liên Hàm vừa bước ra ngoài, che dù cho Lăng Tình liền cảm thấy hạt mưa rơi trên tán dù nặng hơn, lộp bộp lộp bộp lại như gõ vào lòng người. Cô bỗng dưng hạ ô, ngước nhìn lên trên bầu trời xám xịt. Hạt mưa rơi lên người hai bọn họ, lạnh lẽo đến thấu xương.

Trời.

Đổ mưa máu...

"..."

Xung quanh nổi lên tiếng xì xào cảm thán trước cảnh tượng ngàn năm có một này. Lăng Tình trầm mặc một chút, sau đó nói:

"Liên Hàm, cậu đây rõ ràng là muốn hành hạ tôi."

Cả hai người từ trên xuống dưới đều ướt nhẹp. Nước mưa màu đỏ nhuộm quần áo đầu tóc khiến họ như từ trong bể máu chui ra. Liên Hàm tâm tình càng thêm trầm trọng, nôn nóng không thôi. Cô leo lên xe, mặc kệ bản thân bị xối ướt đẫm, đến dù cũng chẳng che nữa mà vội vàng vỗ vai Lăng Tình:

"Đi về, mau lên."

Thường thường Lăng Tình đều sẽ lái xe về nhà mình trước để cất cặp sau đó mới chở Liên Hàm về nhà, tiện thể trên đường còn có thể tán nhảm chuyện trên trời dưới đất. Nhưng hôm nay bầu không khí đặc biệt nặng nề, nhất là khuôn mặt Liên Hàm nặng trĩu tâm sự. Lăng Tình nhạy cảm nhận ra ngoài đường vắng vẻ hơn mọi khi rất nhiều, cô đề phòng quét mắt nhìn xung quanh, một tay lái xe, một tay thò vào trong chiếc cặp sách được đeo ngược ra trước ngực, nắm lấy vũ khí phòng thân bên trong. Đường về nhà Lăng Tình rất sâu, lại ở nơi trị an kém. Thời điểm mười năm trước cha mẹ cô li hôn, cha cô vốn là một kẻ thất bại, sau này cả cô và chị đều là do mẹ một tay nuôi lớn. Lúc đó mẹ cô không có tiền, toàn bộ tiền trước đó đều bị cha cô lấy đi chơi bời cờ bạc hết, mẹ cô cũng vì vậy mà quyết đoán li hôn, hai bàn tay trắng ra đi. Gom góp cùng nhà ngoại giúp đỡ đôi phần mới mua được mảnh đất giá rẻ tại nơi này để sinh sống. Lăng Tình học mẫu giáo ở quê, lên lớp một mới chuyển ra thành phố ở với mẹ, suốt mấy năm này, cô chứng kiến không biết bao nhiêu chuyện thối nát, cũng tự biết bảo vệ bản thân, dù đi đâu cũng luôn giữ đồ phòng thân bên mình.

"Liên Hàm, có gì đó không ổn lắm."

Bình thường Liên Hàm còn luôn lo lắng cô về nhà gặp nguy hiểm tại vì có một đám thanh niên đứng ngoài đường buông lời chọc ghẹo, vậy mà hôm nay hoàn toàn yên tĩnh, không có người. Chỉ có mưa máu vẫn đang rơi, so với vừa rồi thì mưa đã nhỏ đi, màu đỏ cũng nhạt dần thành màu hồng nhạt trong suốt đẹp mắt.

"Về nhà nhanh đi đã."

Liên Hàm cảm thấy từng khớp xương đều đang run rẩy, giống như bị dọa đến phát run lên, lại không biết bản thân mình sợ hãi điều gì. Lăng Tình căn bản không để tâm mấy, chỉ nói với Liên Hàm xong liền không để trong lòng, hí hửng về nhà. Cô không có thói quen gọi cửa, trực tiếp thò tay vào mở chốt cài.

Một tiếng cạch nhỏ, cổng ngoài mở toang. Lăng Tình cảm thấy có một bóng đen chồm về phía mình, cô theo bản năng lui lại, giơ một cánh tay ra trước ngăn cản. Cánh tay truyền đến cảm giác đau đớn. Người mẹ của cô đang nhào đến cắn mạnh vào tay cô.

"Lăng Tình!!!" Liên Hàm kêu lên một tiếng.

"Mẹ, mẹ làm gì vậy?!"

Lăng Tình mặc kệ cánh tay vẫn bị cắn, vội vàng gọi mẹ mình. Mẹ cô hai mắt trợn trắng, lòng trắng mắt vằn vện tơ đỏ, cả người xanh trắng như xác chết. Trong đầu cô bỗng nảy ra một cái tên, tang thi. Lăng Tình nghĩ đến đương nhiên Liên Hàm cũng nghĩ ra, cả hai đều cảm thấy hoảng hốt, chuyện này quá huyền huyễn rồi. Mẹ của Lăng Tình vẫn tiếp tục muốn cắn xé Lăng Tình, từ trong nhà, một bóng dáng nữa cũng lắc lư đi đến, là chị gái của Lăng Tình, bộ dạng cũng giống như mẹ của cô.

"Mẹ, mẹ làm sao vậy? Tỉnh lại đi!!!"

Lăng Tình gấp đến phát khóc, thịt trên tay sắp kéo ra cả mảng. Đúng lúc này, Liên Hàm từ đằng sau tiến lên, trong tay cầm theo cái chổi, cô dùng cán chổi quất mạnh lên người mẹ Lăng Tình. Vốn dĩ đầu con người đều được xương sọ bảo vệ, không dễ bị đánh nát, vậy mà Liên Hàm vừa mạnh tay quất một cái, đầu mẹ Lăng Tình đã vỡ nát, máu não trắng trắng đỏ đỏ văng ra. Liên Hàm có chút bất ngờ nhưng không hề dừng lại lâu, cô lao lên, lần nữa lặp lại động tác quật mạnh lên đầu chị của Lăng Tình, thẳng thừng đánh nát đầu chị.

"Liên Hàm..." Lăng Tình ngồi sụp trên đất, run giọng gọi.

Liên Hàm cũng không có dễ dàng gì, sau khi đánh xong, cô đồng dạng cũng ngã ngồi xuống sân, ngay bên cạnh xác của chị Lăng Tình mà thở dốc.

"Sao... Sao lại thành như vậy rồi chứ. Mẹ... Chị...."

Mặc dù ngày thường Lăng Tình luôn có chút bướng bỉnh cãi lại mẹ nhưng hai người vẫn luôn là người thân thiết nhất của cô, tận mắt nhìn thấy hai người ngã xuống trước mắt mình, cô vẫn không tin được. Nhưng cô không hận Liên Hàm, bộ dạng vừa rồi của hai người, nếu Liên Hàm không ra tay e rằng mạng của cô cũng không còn nữa.

Từ xa, một vài bóng đen có vẻ ngửi được mùi máu tanh mà đến. Giống hệt như trong tiểu thuyết miêu tả, chậm rì rì đi trên đường. Lăng Tình ở ngoài cổng có thể nhìn thấy được, Liên Hàm thì không. Lăng Tình vội lau nước mắt. Cô không thể tiếp tục yếu đuối, cô muốn sống, sống thay mẹ và chị, sống để không phụ Liên Hàm cứu mình một mạng. Cô chạy đến cạnh Liên Hàm, túm tay cô kéo ra ngoài, đến Liên Hàm ngồi lên xe rồi mới trèo lên phóng đi. Vết thương ở cánh tay ẩn ẩn nóng lên, có chút đau nhức râm ran, máu tươi vẫn cứ chảy. Liên Hàm từ đằng sau vòng ra, dùng một cái khăn tay quấn lại chỗ chảy máu để cầm máu tạm thời. Lúc cô định rút tay lại, Lăng Tình bỗng nắm lấy tay cô, để ngang bụng mình. Cả hai không nói gì, chỉ có Lăng Tình siết tay Liên Hàm càng chặt.