Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Phiên ngoại: Phượng Chi Dao (2)

Sáng sớm chưa tới giờ học, có một đám học sinh tụ tập ở hẻm nhỏ phía sau trường, nơi đây giờ đã là căn cứ của họ.
Giữa đám người ăn mặc phá cách, mặc quần bò rách, nhuộm tóc và đeo khuyên tai, có một bóng dáng nổi bật hơn cả.

Dáng người cao gầy ngồi trên một chiếc ghế cũ kĩ. Trên người mặc đồng phục của trường quốc tế H, quy củ thắt nút áo sơ mi, đeo cà vạt và áo khoác đồng phục ngay ngắn, mái tóc hơi dài màu đen mun không hề nhuộm. Trông cứ như một học sinh ngoan ngoãn bị đám học sinh xấu vây quanh bắt nạt.

Nhưng tư thế lười biếng ngả người ra sau im lặng không nói một lời và khuôn mặt đường nét sắc bén góc cạnh mơ hồ trong bóng tối lại tỏa ra một luồng khí thế đặc biệt, khiến người khác nhìn vào đã thấy cậu không dễ chọc.

"Nghe bảo đám người ở trường Cao đẳng nghề ở phía đông thành phố muốn khiêu chiến với chúng ta. Chúng nó bảo mình là lũ nhà giàu chân yếu tay mềm, đánh cái là tèo đó." Một tên tóc vàng khoa tay múa chân nói. Những người vô học trường quốc tế H toàn là con em các nhà giàu có, được cha mẹ bảo bọc trong bàn tay, nói chân yếu tay mềm cũng không sai chút nào.

"Chúng nó tới số rồi. Dám khinh thường tụi mình hả." Một tên tóc xanh đen bực tức nói lại. Từ khi có đại ca nhập hội đến giờ, tụi chúng nó chưa từng thua ai hết đâu.

Cả đám bắt đầu to tiếng dần, bàn về kế hoạch đánh bại tụi trường nghề một trận ra trò, tiếng nói cười đinh tai nhức óc.

"Ồn quá." Âm thanh nhẹ nhàng của người ngồi giữa vang lên ngay lập tức làm tiếng nói cười im bặt.

Một tên đứng ngay sát sau nhìn quanh một lúc rồi tiến tới, móc trong túi ra gói thuốc lá đắt tiền và một chiếc bật lửa, nhỏ giọng hỏi:
"Đại ca, làm điếu không?"

Phượng Chi Dao đưa mắt nhìn gói thuốc, trầm mặc. Thực ra cậu ghét mùi thuốc lá, nhưng cái thứ này rất cần thiết trong mấy việc giả ngầu. Nghe bảo làm đại ca lúc xuất hiện lúc nào cũng phải đang hút một điếu thuốc, nên Phượng Chi Dao bất đắc dĩ tập hút thứ thuốc đắng nghét này.

Phượng Chi Dao cầm lấy bao thuốc rồi rút một điếu ra, châm lửa rồi hút một hơi, cố gắng để không nhíu mày lại.

Thế nên quang cảnh mà đám đàn em nhìn thấy là đại ca nhà mình dựa lưng vào ghế, mặt mày không cảm xúc mà hút thuốc, khói thuốc trắng xóa bay ra lượn lờ xung quanh mờ ảo. Nói chung là siêu cấp ngầu!

Tụi con trai cấp 2 rất muốn theo đuổi những thứ trông ngầu ngầu của người lớn nên dễ dàng sa đọa vào những thứ không tốt.

Tụi nó cũng vội vàng lấy gói thuốc trong túi ra hút theo. Khói thuốc trắng xóa bao phủ cả góc con hẻm nhỏ.

"Khụ!" Phượng Chi Dao bị sặc bởi mùi thuốc nồng nặc, dùng ánh mắt như nhìn lũ thần kinh nhìn đám bạn trước mắt, cất giọng hỏi:
"Tự dưng hút thuốc nguyên đám vậy?"

"Thì.. Tụi em hút theo đại ca." Một đứa rụt rè đáp lại.

Phượng Chi Dao bất lực nhìn rồi xua tay:
"Thôi đi vào trường giùm đi. Cho tao yên tĩnh chút."

Thế là nguyên đám rời đi, còn lại một mình Phượng Chi Dao ngồi lặng im trong góc tối. Năm nay cậu đã 14 tuổi, nhưng đã sớm nhảy lớp lên cuối cấp,mấy đứa bạn lớp trên đã sớm rời trường, chỉ còn lại mấy đứa nhóc choai choai lớp dưới. Thực ra thì làm đại ca mấy năm rồi cũng không thấy thú vị gì mấy, thôi kệ, cũng đỡ hơn là hồi trước.

Phượng Chi Dao ngồi dậy, bước ra khỏi con hẻm tối.
Vừa mới ra tới đầu hẻm, xui xẻo thế nào lại gặp ngay thầy giáo chủ nhiệm năm nay.

Trên miệng Phượng Chi Dao vẫn còn đang ngậm điếu thuốc lá, cậu có chút lúng túng dập tắt rồi vứt bỏ. Mặc dù làm đại ca nhưng Phượng Chi Dao không hư hỏng đến mức ngang nhiên hút thuốc trước mặt thầy cô.

Giáo viên bình thường ở trường quốc tế sẽ e ngại gia thế và học lực của Phượng Chi Dao mà coi như không thấy mấy việc nghịch phá của cậu. Nhưng thầy chủ nhiệm năm nay mới chuyển tới, tính tình cương trực, không e ngại uy thế của học sinh sẽ không dễ dàng bỏ qua. Thầy nhíu mày, nghiêm giọng nói:
"Em mới bao nhiêu tuổi mà đã học đòi hút thuốc vậy? Có tin tôi gọi cho phụ huynh em không."

Phượng Chi Dao đang tính tỏ ra hối lỗi, nghe nhắc đến ba mẹ mình thì sắc mặt trầm xuống.
"Tùy thầy." Cậu bỏ lại câu nói đấy rồi sải bước rời đi, không để ý đến tiếng gọi với lại của thầy giáo. Gọi phụ huynh? Họ cũng có quan tâm đâu, gọi cũng bằng thừa.

Phượng Chi Dao không muốn thừa nhận nhưng thực sự là khi trở thành đại ca như bây giờ, trong lòng cậu vẫn có một chút xíu mong chờ rằng khi ba mẹ biết chuyện sẽ quan tâm cậu hơn. Nhưng không hề, ba mẹ nghe giáo viên gọi về cũng chỉ ừ ừ rồi cúp máy.

Phượng Chi Dao cười khẩy, thầm mắng chính mình ngu ngốc. Vốn dĩ là như vậy mà, còn mong chờ điều gì nữa.

Phượng Chi Dao bước vào trường, cảm nhận được vài ánh nhìn e sợ cùng nóng bỏng ném về phía mình. Cậu coi như không nhìn thấy, tiếp tục bước đi vào lớp.

Vào lớp, đi thẳng tới chỗ bàn học rồi nằm xuống. Lực học của Phượng Chi Dao vẫn như cũ, đứng top 1 của khối nên học lớp trọng điểm.

Các học sinh trường quốc tế ỷ vào gia thế thường ăn chơi phá phách nhưng vẫn có những người chăm chỉ học tập, hoặc cũng có học sinh gia cảnh bình thường nhận học bổng nhập học.
Lớp trọng điểm chính là nơi những có học sinh xuất sắc, và họ cực kì e ngại Phượng Chi Dao vì danh tiếng trùm trường nổi như cồn của cậu.

Chỉ có cậu bạn cùng bàn tên Tô Kiệt chính là người duy nhất làm bạn với Phượng Chi Dao trong lớp học này. Tính tình của cậu ấy khá ôn hòa, rất dễ nói chuyện.

"Sao đấy?" Tô Kiệt thấy sắc mặt Phượng Chi Dao trông khá tệ nên quan tâm hỏi han.

"Không sao." Phượng Chi Dao xua tay. Cảm thấy hơi mệt mỏi nên gục xuống bàn nằm một lát.

Giáo viên bước vào lớp, thấy cảnh tất cả học sinh đang chăm chỉ học tập có một cái đầu gục xuống. Cô đã quen với cảnh này, không hề nói gì, dù sao thì học lực của đứa bé này cũng tốt.

Cho đến khi thầy chủ nhiệm bước vào lớp, có vẻ như thầy vẫn bực mình vụ việc sáng nay. Thầy cao giọng gọi:
"Phượng Chi Dao!"

Tô Kiệt khẽ huých một cái vào khuỷu tay cậu. Phượng Chi Dao mới uể oải đứng dậy.

"Nếu buồn ngủ thì ra ngoài đứng cho tỉnh." Thầy giáo giận dữ trước thái độ không coi ai ra gì của cậu.

Phượng Chi Dao rất nghe lời cầm lấy chiếc áo khoác đồng phục trên ghế rồi chậm rãi bước ra ngoài.

Đứng ngoài hành lang, làn gió nhẹ nhàng lướt qua mơn man trên mái tóc đen bóng hơi dài của chàng trai. Phượng Chi Dao khẽ híp mắt, mệt mỏi tựa lưng vào tường. Tâm trạng cậu rất tệ.

Bất giác nhớ về những buổi họp phụ huynh không ai đến, những sự kiện quan trọng nhất trong đời cậu, ba mẹ đều không có mặt.

Phượng Chi Dao thở dài, cảm giác vô lực tràn đầy cơ thể.

Tan học.
Phượng Chi Dao ngồi trong xe đưa mắt nhìn cảnh vật lướt nhanh qua tầm mắt, không nói một lời.

Tiếng chuông di động trong túi vang lên, đánh thức Phượng Chi Dao khỏi sự ngây người. Phượng Chi Dao rút điện thoại ra nhìn, là mẹ gọi.

Phượng Chi Dao có chút bất ngờ, nhấn nút nghe rồi ngập ngừng nói:
"Alo. Mẹ ạ?"

"Ừm, mẹ đây. Có khỏe không con?" Giọng nói của Trần Liễu vẫn rất dịu dàng như trong trí nhớ. Đã rất lâu rồi cậu không nói chuyện với mẹ.

"Con ổn." Phượng Chi Dao đáp.

"Mẹ nghe thầy giáo nói... Con hút thuốc?" Trần Liễu khẽ khàng hỏi.

"Vâng." Phượng Chi Dao đáp lời.

Sau đấy là sự trầm mặc kéo dài, cảm giác xa lạ ngượng ngùng không hề giống của cặp mẹ con.

"Chi Dao, mẹ biết là ba mẹ có lỗi với con. Nhưng con đừng hành hạ bản thân mình như vậy." Trần Liễu thấp giọng khuyên nhủ. Bà cũng tự hiểu mình không đáng mặt làm cha mẹ nên không cao giọng mắng mỏ.

Phượng Chi Dao im lặng, đến bây giờ nói như vậy thì có ích gì nữa.

Trần Liễu thở dài, biết con không nghe vào lời mình nên không nói gì nữa. Cũng tại bà quá chú tâm vào công việc, không quan tâm con cái chút nào.

"Con giữ gìn sức khỏe." Trần Liễu buồn buồn nói.

"Vâng." Phượng Chi Dao gật đầu rồi cúp điện thoại, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ. Cũng chỉ là những lời nói nhạt nhẽo, họ chưa bao giờ dùng những hành động thực tế để bù đắp cho cậu. Vậy thì có ích gì?

Trần Liễu nghe tiếng cúp điện thoại, nhìn chăm chú một lúc lâu vào màn hình đen ngòm. Bà rất muốn có thể chăm sóc kĩ càng cho con mình như bao người khác, nhưng công việc thực sự quá bận rộn. Dưới tay bà còn có rất nhiều công nhân dựa vào công việc này mà nuôi gia đình.

Trần Liễu hạ quyết tâm bấm một dãy số điện thoại. Một giọng nam trầm ấm lập tức truyền ra:
"Alo? Có chuyện gì không dì?"

"Minh à, dì có việc muốn nhờ con." Trần Liễu thấp giọng nói.

P/s: mọi ngừi cmt cho mình dui dới ( ◜‿◝ )♡

Danh sách chương: