Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Phần 5: Đau dạ dày (1)

(Đây là chuyện khi Trần Thanh Phong và Thanh Vũ mới 15 tuổi).

Trần Thanh Vũ và Trần Thanh Phong là người rất kén ăn. Không phải là bản tính thiếu gia công tử, chỉ thích ăn sơn hào hải vị, mà là hai người không thích ăn cái gì hết.

Nếu có thể không ăn, nhất định sẽ bỏ bữa. Đây là một loại bệnh tâm lý, rất khó chữa, chỉ khi nào tự trong lòng buông bỏ thì mới hết được.

Phượng Chi Dao chỉ cần hơi bận rộn lơ là một chút, thì hai đứa bé nhà anh rất có thể nhịn ăn mấy ngày liên tiếp.

Phượng Chi Dao rất đau đầu vì vấn đề này, đánh phạt rất nhiều lần vẫn không có kết quả.

Khi 2 đứa mới về nhà anh sống, vì còn rất nhỏ nên anh luôn cố gắng ôn hòa, không muốn nghiêm khắc. Mà cũng là vì chuyện bỏ ăn này khiến anh tức giận, lần đầu tiên đánh phạt 2 đứa nhỏ.

Anh biết là 2 đứa nhỏ có lý do riêng, anh thông cảm, cũng đau lòng. Nhưng anh không thể nào dung túng cho việc bỏ bữa được, không ăn thì làm sao mà sống? Hít không khí tu tiên à?

Vậy nên xảy ra tình cảnh, ngày nào anh cũng cố gắng hoàn thành công việc sớm nhất có thể, bữa cơm nào cũng về nhà nhìn chằm chằm 2 đứa nhỏ ăn cơm. Thiệt là khổ hết mức.

Nhưng sau này 2 đứa nhỏ lớn lên, việc này lại hết khả thi. Vì 2 đứa phải ở kí túc xá trong trường, khiến việc quản lý 2 đứa khó khăn hơn nhiều.
Lần nào về nhà anh cũng thấy 2 đứa lại gầy thêm. Dù tức giận lắm, nhưng anh cũng chỉ biết đe dọa mấy câu như sẽ đánh đòn chúng nó. Nhưng vẫn không ngăn được tình trạng lười ăn cơm này.

Và rồi, chuyện gì đến rồi cũng phải đến.

Phượng Chi Dao im lặng ngồi ở ghế trước bệnh viện, anh đang rất cố gắng kiềm chế cơn lo lắng và tức giận của mình.
Chuyện là sáng nay đang ngồi họp thì đột nhiên có cuộc gọi đến, là của thầy giáo 2 đứa bé nhà anh. Anh nhìn quanh phòng họp, nhẹ giọng xin lỗi mọi người rồi nhận cuộc gọi.

Các vị cổ đông đột nhiên thấy vị chủ tịch trẻ tuổi tài ba, tính cách hòa nhã gần gũi đột nhiên đứng phắt dậy, sắc mặt anh trở nên sốt sắng, không hề tươi cười như mọi khi. Bàn tay nắm điện thoại của anh siết chặt, đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Anh trầm giọng nói với điện thoại: "Vâng, cảm ơn thầy, tôi sẽ đến liền'

Sau khi anh tắt điện thoại, để lại một câu: "Cuộc họp tạm dừng, hôm sau sẽ tiếp tục" rồi vội vàng chạy đi, để lại các vị cổ đông mặt đầy khó hiểu.

Thầy giáo chủ nhiệm thông báo là "Trần Thanh Phong bị ngất xỉu, đang cấp cứu ở bệnh viện X"

Trên đường đi từ công ty đến bệnh viện, người luôn tuân thủ pháp luật như Phượng Chi Dao đã vượt 5 cái đèn đỏ, chạy đến tốc độ 100km/h. Anh vội vàng chạy vào bệnh viện, thấy Trần Thanh Vũ và thầy giáo đang đứng trước cửa phòng cấp cứu.

Phượng Chi Dao rất xem trọng bề ngoài của mình, anh luôn ăn mặc rất chỉnh chu. Khi đi ra ngoài, anh luôn ăn diện rất cẩn thận, áo sơ mi và bộ vest, còn không quên vuốt tóc lên để lộ vầng trán trắng, đầy vẻ tinh anh.

Vậy mà bây giờ trông anh chỉ có thể dùng từ nhếch nhác để hình dung. Áo vest bị anh vo nhăn nhúm ở trên tay, áo sơ mi luôn luôn cài đến nút trên cùng bị bung ra mấy cúc. Mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt anh tuấn, áo cũng ướt đẫm mồ hôi.

Anh vừa thở dốc vừa gấp gáp hỏi thầy giáo:
"Thanh Phong sao rồi hả thầy?"

Thầy chủ nhiệm họ Tôn, tuổi cũng đã tầm trung niên. Thầy Tôn khẽ bảo:
"Không sao, bác sĩ bảo chắc là đau dạ dày, cậu cứ bình tĩnh."

Phượng Chi Dao thở nhẹ rồi nói
"Vâng, cảm ơn thầy. Thầy vất vả rồi, cứ về nghỉ ngơi đi, tôi ở đây chăm sóc là được"

Thầy Tôn gật đầu, rồi cáo từ ra về.
Khi bóng thầy khuất bóng, Phượng Chi Dao mới đưa mắt liếc đứa em nãy giờ vẫn đang giả làm người vô hình.

Phượng Chi Dao trầm giọng:
"Bỏ mấy bữa rồi?'
Trần Thanh Vũ nghe anh gọi thì bất giác đứng thẳng hơn, âm thanh phát ra lại bé tí:
"Em không biết"
"Sao?" Phượng Chi Dao bất giác cao giọng, âm thanh cũng ẩn ẩn tức giận.

"Em không biết thật, nhị ca đang tham gia nghiên cứu y dược, không ăn cùng em" Trần Thanh Vũ cảm thấy rất uất ức vì anh to tiếng với mình, thanh âm tràn ngập ủy khuất.

"Anh đang hỏi em, bỏ mấy bữa rồi" Phượng Chi Dao nhíu mày, còn tỏ vẻ oan ức với anh? Chả lẽ anh không nhìn ra nó lại gầy thêm 1 vòng sao.

Khí thế của Trần Thanh Vũ bỗng mất sạch, cậu rụt cổ, lí nhí "2 bữa"

Phượng Chi Dao rất là tức giận. Anh biết là mình có chút giận chó đánh mèo, nhưng bây giờ cơn giận của anh không kìm xuống được. Mấy đứa em trai này không bao giờ chịu nghe lời anh cả.

"Bây giờ coi lời anh nói như gió thoảng qua tai đúng không? Anh đã dặn là không được bỏ bữa, không thèm nghe lời anh nói nữa phải không? Em nhìn em coi gầy đến mức nào rồi, hơn 1m8 mà chưa được 60kg, toàn xương là xương không có miếng thịt nào. Rồi giờ nhìn nhị ca của em kìa, biết đau dạ dày khổ thế nào không? Cứ ỷ mình tuổi trẻ rồi tàn phá thân thể như vậy giỏi lắm sao, rồi sao này về già lắm bệnh lắm tật mới biết khổ. Anh đã đánh bao nhiêu lần vẫn không biết sợ chứ gì?"

Trần Thanh Vũ ngoan ngoãn cúi đầu nghe anh mắng, sau đấy chỉ nhẹ giọng nói "Ca, đừng tức giận. Em sai rồi"

"Đừng tức giận? Em nói anh làm sao không tức? Khi mà 2 đứa cứ làm hại bản thân như vậy. Anh không đau lòng sao? Ba mẹ biết không đau lòng sao? Hình như trước giờ anh chỉ mới dọa mấy câu nên mấy đứa không sợ đúng không? Về nhà sẽ trị em sau, lần này anh sẽ làm thật. Đi về nhà ăn cơm ngay đi, chép phạt 1000 lần câu em sẽ không bỏ bữa nữa cộng một bản kiểm điểm 3000 chữ. Sau này mỗi ngày ăn cơm đều phải chụp ảnh lại gửi cho anh"

Trần Thanh Vũ cảm thấy mặt mình nóng lên, cậu đã bao nhiêu tuổi rồi mà anh vẫn coi cậu như con nít, cậu lí nhí:
"Anh, em xin lỗi mà. Anh đừng coi em như con nít vậy"

"Còn biết mình lớn rồi hả? Có người lớn nào cần anh mình để tâm đến chuyện ăn ngủ như em không? Anh không biết, em mà không làm theo thì coi chừng cái mông của mình. Đi về!"
Phượng Chi Dao nhíu mày.

"Anh! Nhị ca..." Trần Thanh Vũ vẫn có chút chần chờ lia mắt qua cửa phòng bệnh. Nhị ca phải nhập viện, cậu cũng lo lắng nha.

"Không có chuyện của em, mỗi anh ở lại là được. Về ăn cơm ngay!" Phượng Chi Dao trầm giọng nói.

"Vâng" Trần Thanh Vũ ủ rũ xìu vai, lủi thủi ra về.

Cùng lúc đó, bác sĩ đi ra. Phượng Chi Dao lập tức hỏi han tình hình em mình. Bác sĩ chậm rãi nói:
"Viêm dạ dày, bệnh này không nguy hiểm nhưng phiền phức. Phải chú ý tĩnh dưỡng, ăn uống đầy đủ, không uống rượu bia và đồ dầu mỡ, cay nóng. Người nhà cần chú ý chăm sóc bệnh nhân, theo báo cáo thì đã không ăn uống đầy đủ nhiều ngày, nên mới dẫn tới ngất xỉu. Bệnh nhân còn trẻ, nên quan tâm nhiều hơn" Trong lời nói của bác sĩ còn có ý trách cứ Phượng Chi Dao, cứ như anh cố ý ngược đãi đứa bé vậy.

Phượng Chi Dao rất là oan ức, nhưng vẫn đành gật đầu cảm ơn bác sĩ, anh hỏi:
"Em của tôi đã tỉnh chưa bác sĩ?"

"Mới tỉnh đấy, anh vô thăm cũng được. Nhưng nhớ chú ý an tĩnh để bệnh nhân nghỉ ngơi, chút nữa thì cho ăn cháo và uống thuốc" Bác sĩ từ tốn nói rồi đi.

"Vâng, cảm ơn bác sĩ" Phượng Chi Dao gật đầu rồi bước vào phòng bệnh.

Trần Thanh Phong đã tỉnh, nhìn thấy anh thì đầu tiên hơi giật mình, sau đấy nhẹ giọng gọi "Đại ca"

Phượng Chi Dao trừng em mình 1 cái. Trần Thanh Phong hơi rụt cổ, lại nhỏ nhẹ gọi lại "Ca~" Âm cuối còn hơi ngân dài, mang chút ý làm nũng.

Phượng Chi Dao thở dài bất đắc dĩ. Thực lòng, sau khi nhìn thấy em trai vẫn an toàn mạnh khoẻ ngồi đấy, cơn giận của anh tự nhiên dịu lại.

Anh lại gần vò rối tung mái tóc mềm mại của em trai mình, sau đó hung dữ nói:
"Lần này em chết chắc rồi, không đánh em 1 trận nên thân là không được."

Trần Thanh Phong ngoan ngoãn cúi đầu để anh xoa, sau đó nhỏ giọng nói:
"Em xin lỗi, anh đừng tức giận"

"Đừng lo cho anh, em nên lo cho cái mông của mình đi"
Trần Thanh Phong ngoan ngoãn cúi đầu, nhìn có vẻ rất thành khẩn hối lỗi.

Phượng Chi Dao đã gọi dì giúp việc trong nhà mang cháo đến, chậm rãi khuấy cho cháo bớt nóng.

Trần Thanh Phong nhìn cháo trên tay anh, mày nhíu chặt. Cơn buồn nôn chậm rãi dâng lên.

Phượng Chi Dao đưa chén cháo đã bớt nóng cho Trần Thanh Phong, ra lệnh 
"Ăn"

Trần Thanh Phong vẻ mặt không tình nguyện cầm lấy chén cháo, lại chậm rãi khuấy khuấy.

"Đã hết nóng rồi, mau ăn đi" Phượng Chi Dao nhíu mày.

Trần Thanh Phong rề rà ăn xong 1 miếng, nhíu chặt mày. Bao tử đã rất lâu không có gì cho vào như biểu tình mạnh mẽ, cơn buồn nôn dâng lên , y cố gắng nhịn xuống.
Cái vị chua lượm lại dâng quanh quẩn trong miệng làm y khó chịu không thôi.

Phượng Chi Dao đang cố nén giận thấy cảnh này lại bùng nộ, trầm trầm nói 1 câu:
"Đừng ép anh ở chỗ này đánh em"

Sau đấy anh giật lấy chén cháo trên tay Trần Thanh Phong. Anh múc một muỗng đầy, nói
"Há miệng".

Trần Thanh Phong sững sờ, máy móc làm há miệng theo lời anh. Sau khi ăn được mấy muỗng mới nhận ra anh đang đút cho mình, khuôn mặt chậm rãi nóng bừng. Y luống cuống nói:
"Đ.. Để em tự ăn" Sau đó đưa tay muốn lấy chén cháo.

Phượng Chi Dao né đi, tức giận nói:
"Ngồi im!"
Trần Thanh Phong quả nhiên liền ngoan ngoãn, không dám nháo nữa.

Phượng Chi Dao lại cầm muỗng lên, nói "Há miệng"

Cứ như vậy một người đút một người ăn. Vì là anh đang đút nên dù có khó chịu Trần Thanh Phong cũng không dám né, cố đè nén cơn buồn nôn mà ăn
đừng muỗng ăn đút.
Dù thấy xấu hổ vì bị coi như con nít mà đút ăn, nhưng vẫn cảm thấy ấm áp trong lòng.

Chén cháo đã chạm đáy. Phượng Chi Dao hài lòng đặt bát xuống bàn, lại lấy thuốc đưa đến cho Trần Thanh Phong.

Nhìn em uống hết rồi nhận lại ly nước , cất một bên bàn. Phượng Chi Dao nhẹ giọng nói:
"Được rồi, ngủ một giấc đi."

Trần Thanh Phong nghe lời nằm xuống, nhắm mắt ngủ.
Phượng Chi Dao nhìn khuôn mặt khi ngủ dịu ngoan của em mình, ánh mắt cũng dịu lại.

Khuôn mặt tuấn tú của em hốc hác, cả đôi môi cũng trắng bệch vì thiếu dinh dưỡng. Mới nãy ăn xong chén cháo mới lấy lại tí huyết sắc. Có lẽ vì vừa rồi ăn cháo nóng mà trán Trần Thanh Phong đổ rất nhiều mồ hôi, tóc cũng bết lại hai bên trán.

Phượng Chi Dao chậm rãi lấy khăn lau mồ hôi cho em, thực sự là vừa tức giận vừa đau lòng.
Lần này không đánh khóc nó anh không phải Phượng Chi Dao.

P/s: poor Nhị ca, chúc anh may mắn.

Danh sách chương: