Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Phần 2: Trần Thanh Vũ

Chương 2:
Sau khi Trần Thanh Phong khép cửa ra ngoài, Phượng Chi Dao quay đầu nhìn đứa em đang ngoan ngoan quỳ, âm thầm thở dài.

Thanh Vũ là 1 người rất nhạy cảm, khuyết thiếu cảm giác an toàn. Cậu luôn cự tuyệt người khác tiến tới gần mình, luôn vạch 1 đường giới hạn với người khác, không cho ai bước vào đường kẻ ấy, dùng sự lạnh lùng xa cách che giấu nội tâm mẫn cảm của mình. Anh cũng phải cẩn thận từng li từng tí, sợ trong lúc vô tình tổn thương đến cậu.

Dạy dỗ đứa bé này so với Trần Thanh Phong thì khó hơn nhiều, anh đúng là khổ hết biết.

Phượng Chi Dao khẽ vẫy tay, nhẹ giọng nói:

"Lại đây "

Trần Thanh Vũ khó khăn đứng lên, do đã quỳ một lúc lâu nên hai chân tê rần, cảm giác như chân không thuộc về cậu nữa. Cậu cố hết sức đứng thẳng nhưng hai bắp đùi không tự chủ được run rẩy. Cậu lê bước tới trước mặt Phượng Chi Dao, từng bước chân giống như bị kim đâm.

Phượng Chi Dao nhìn đứa em cúi đầu đứng trước mặt, hai bắp chân run run nhưng lưng vẫn thẳng tắp, trong tâm như bị ai nhéo. Phượng Chi Dao nhẹ nhàng hỏi:

"Có muốn giải thích không?"

Trần Thanh Vũ ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn anh mình, một lúc sau khẽ lắc đầu. Cậu không hề nghi ngờ lấy đứa bạn thân đã cũng mình chơi từ tấm bé.

Nó là đứa duy nhất có thể làm bạn với cậu trong khoảng thời gian đi học, là người anh em có gì cũng ráng bao che cho cậu, cậu thực sự không thể nào nghĩ tới nó lại phản bội cậu. Nhưng sự thực thì chính là cậu làm sai, cậu đã bất chấp mọi thứ mà tin tưởng nó, kết quả là cậu bị đâm sau lưng 1 dao, đau đến tê tái lòng. Cậu không có mặt mũi mà nhìn 2 anh mình, làm sao dám mở miệng giải thích.

Phượng Chi Dao im lặng nhìn cậu, cậu không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cúi đầu nhìn đất. Bầu không khí trong phòng áp lực và nặng nề khiến cậu không thở nổi. Cuối cùng, Phượng Chi Dao cất tiếng phá vỡ sự im lặng này:

"Được rồi, cúi xuống bàn đi, quần cởi"

Sự mệt mỏi trong giọng nói của anh khiến cậu bất chợt muốn khóc, sống mũi cay cay, cậu lại làm anh thất vọng rồi. Trần Thanh Vũ máy móc làm theo lời anh, rồi lặng lẽ cúi xuống bàn, sự tự trách ăn mòn lấy tâm trí.

Phượng Chi Dao đặt roi lên mông cậu, sự lạnh lẽo từ cây mây xuyên thấu qua da thịt tiến vào lòng cậu, cậu khẽ rùng mình. Giọng nói của anh vang lên trên đầu:

"Bốn mươi roi"

Tiếp sau đấy, là cơn đau đớn cắt da cắt thịt của roi mây. Cậu khổ sở oằn mình trước những đợt roi của anh. Nhưng sự đau đớn trong lòng lại lớn hơn gấp bội. Anh không nói gì cả, bình thường khi trách phạt cậu anh thường sẽ giảng giải cho cậu biết sai ở đâu, cùng những lời trách móc đầy yêu thương của anh. Nhưng anh lại không nói gì, có phải anh thất vọng về cậu rồi, không muốn quan tâm đến cậu nữa?

Những đòn đánh phía sau vẫn tiếp tục, sự đau đớn trên da thịt và trong lòng vẫn tiếp diễn không ngừng hành hạ cậu, người cậu khẽ run rẩy, những giọt mồ hôi lạnh tuôn ra xối ướt người cậu như mới tắm.
Có lẽ là vì đau quá, cả người ở đâu đâu cũng đau, sự đau đớn trong tâm lại càng day dứt thêm nhiều phần, nước mắt của cậu liền chảy ra. Không biết từ khi nào, cậu đã khóc rồi.

Trần Thanh Vũ liền vùi mặt mình vào hai cánh tay, ngăn không cho tiếng khóc bật ra, hai vai cậu run rẩy dữ dội. Tiếng roi phía sau liền dừng lại. Sau đấy cậu cảm thấy đầu mình được một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve. Giọng nói trầm ấm dịu dàng của Phượng Chi Dao vang lên, trấn an nội tâm mẫn cảm của cậu

"Đừng khóc, ngoan nào"

Không hiểu sao nghe giọng của anh, bất giác tiếng nức nở của cậu lại cậu to thêm. Sự phản bội của đứa bạn duy nhất đã khiến cậu tổn thương vô cùng, sau lại phải chịu sự lạnh nhạt cùng thất vọng của người anh trai luôn thương yêu mình, làm nội tâm vốn dĩ đã yếu ớt của cậu sụp đổ.
Những người thân thiết với cậu vốn đã rất ít, cậu rất sợ phải mất đi ai trong số họ. Lúc đấy, không biết cậu đã lấy đâu ra dũng cảm, cậu xoay người ôm chặt thấy eo anh, thấp giọng nức nở.

Phượng Chi Dao luống cuống nhìn cậu. Bình thường hai đứa em mặc dù thân thiết với anh, nhưng những hành động gần gũi như này thực sự rất hiếm. Chỉ khi còn bé, chúng nó mới hay làm nũng đòi anh bế, càng lớn thì lại càng xa cách.

Anh cảm nhận được chiếc áo sơ mi của mình ẩm ướt một mảnh, đáy mắt dâng trào thương tiếc. Anh nhẹ nhàng xoa đầu Trần Thanh Vũ, kiên nhẫn lại dịu dàng chờ đứa em mình bình tĩnh lại. Anh thấp giọng dỗ dành:

"Nín đi nào, ngoan"

Trần Thanh Vũ vừa ôm anh vừa nói trong tiếng nức nở

"Anh ơi... em không nghĩ tới Thiên Hạo lại làm vậy. Em.. nó là đứa bạn duy nhất của em, nên...nên em mới làm vậy. Anh ơi em biết sai rồi, anh đừng thất vọng về em, sau này em không dám nữa đâu"

Phượng Chi Dao cũng biết Thiên Hạo. Hồi xưa anh toàn thấy đứa bé này líu ríu đi bên cạnh Thanh Vũ, là đứa bạn duy nhất mà Thanh Vũ chịu để nó tiến vào vòng an toàn của mình. Anh cũng biết đứa bé này không xấu, không biết tại sao nó lại làm như vậy. Phượng Chi Dao ôn nhu xoa xoa đầu em, nói khẽ:

"Anh không thất vọng về em, đừng khóc"

Trần Thanh Vũ nâng đầu nhìn anh, đôi mắt đỏ bừng, hàng lông mi dài dính nước mắt khẽ run rẩy. Khuôn mặt xinh đẹp của cậu lấm lem nước mắt, trông đáng thương không tả được. Giọng cậu tràn ngập đớn đau.

"Em thực sự không hiểu, tại sao nó lại đối xử với em như vậy. Em sẽ không bao giờ, tin vào tình bạn nữa"

Phượng Chi Dao đau lòng vô cùng. Em anh vốn đã chỉ có duy nhất 1 người bạn, nếu không có bất kì một ai làm bạn thì nó sẽ cô độc thế nào? Anh nhẹ nhàng xoa lưng cho đứa em, giọng nói mềm mỏng khuyên nhủ

"Thanh Vũ, trên đời này có rất nhiều chuyện bất đắc dĩ. Thiên Hạo là đứa trẻ tốt, anh nghĩ là chuyện này có ẩn tình. Tất nhiên là anh không bảo em tha thứ cho nó, nhưng em đừng bi quan như thế. Nếu em muốn biết, thì tốt nhất nên gặp mặt hỏi cho ra nhẽ một lần"

Trần Thanh Vũ sau khi nghe những lời khuyên nhủ dịu dàng của anh mình thì cũng bình tĩnh lại, lúc này mới cảm thấy xấu hổ. Bản thân đã lớn tuổi rồi lại còn như con nít ôm anh khóc nhè, hai vành tai chậm rãi ửng đỏ. Cậu chậm rãi buông Phượng Chi Dao ra, quay người vội chôn đầu vào hai cánh tay, che giấu khuôn mặt nóng bừng của mình.

Phượng Chi Dao buồn cười nhìn đứa em. Sau đấy, anh nổi lên tính muốn đùa giỡn em trai mình. Anh cầm roi vỗ nhẹ lên cái mông thê thảm của đứa em, nửa đùa nửa thật hỏi.

"Được rồi, giờ quay lại chuyện chính nào. Em còn anh 10 roi đấy"

Trần Thanh Vũ nhăn mày, rầu rĩ đáp

"Vâng, anh đánh đi"

Phượng Chi Dao nhìn phía sau đã sưng cao, đỏ tím đan xen của em mình thì vẫn là đau lòng. Anh nhíu mày, nhẹ giọng hỏi

"Nghe anh hỏi, thẳng thắn sẽ được khoan hồng. Sao lúc đấy nhị ca dặn em lưu ý em lại không nghe?" Em của anh thì anh biết. Dù Vũ nhi có tin tưởng bạn mình đến mấy thì khi nghe lời dặn của anh mình thì vẫn sẽ đi điều tra, không thể nào làm lơ được.

Triệu Thanh Vũ nhăn mày, trong giọng nói nhuốm vài phần hối hận và áy náy:

"Trước lúc đấy Hạ Vân có tìm em.. dặn em cẩn thận Thiên Hạo. Em... nhất thời tức giận nên mới..."

"Hạ Vân? Nó về rồi à?"

"Vâng" Giọng nói của Trần Thanh Vũ mang theo vài phần khó chịu cùng tức giận. Cậu thực sự rất chán ghét khi nghe nói về cái tên ấy.

"Được rồi. Vì em thành thật, anh chỉ phạt 5 roi nữa, nằm ngay lại"

"Chát" Roi mây quất xuống, dễ dàng khiến cho nỗi đau âm ỉ mới dịu xuống bùng lên trở lại. Trần Thanh Vũ siết chặt lấy cạnh bàn, cánh tay trắng bệch hằn lên gân xanh chằng chịt.

"Chát" Phượng Chi Dao đã tận lực né tránh vết thương cũ, nhưng địa phương bị đánh nhỏ, ít nhiều vẫn trùng lên vết thương cũ. Trần Thanh Vũ thống khổ nhăn chặt mày, phía sau nóng rát đau đớn như bị nước sôi dội lên. Mồ hôi lạnh lại bắt đầu đổ ra như suối, thấm ướt cả mảnh áo sơ mi.

"Chát" Roi mây hạ xuống phần đùi non, địa phương ít thịt lại mềm mại. Trần Thanh Vũ bị bức cho kêu ra tiếng, lại cố gắng kìm lại. Dù đại ca không hề quy định nhưng cậu không muốn đã bị lột quần đánh như trẻ con lại kêu khóc ầm ĩ, quá mất mặt. Nhưng mà roi mây của đại ca dù khi bé hay lớn thì uy lực vẫn như cũ. Thực ra cậu nghĩ nếu có người chém lên người một cái chắc không đau như roi mây. Vết thương do roi mây không chỉ đau 1 lúc rồi thôi mà cứ âm ỉ mãi, day dứt hành hạ cậu không thôi.

"Chát" Hai roi cuối đều đánh lên đùi non. Địa phương này dù trúng ít roi nhưng vì da mỏng nên cũng đã tím lại. Trần Thanh Vũ gục đầu thở hổn hển, mồ hôi xối ướt người cậu như vừa chạy bộ 2km. Cậu không cần nhìn cũng biết phía sau nhất định sưng cao, nghĩ lại một chồng văn kiện cao ngất trong văn phòng lại âm thầm kêu khổ. Làm sao có thể hoàn thành với cái thương tích này đây.

Phượng Chi Dao xoa xoa cái đầu ướt đẫm của đứa em, nhẹ nhàng nói:

"Được rồi, đứng dậy về phòng em đi. Phụ giúp nhị ca xử lý chuyện này, nhớ bôi thuốc"

Trần Thanh Vũ khó nhọc đứng dậy, vết thương bị kéo đau đớn khiến cậu bất chợt khuỵ chân. Phượng Chi Dao lập tức giơ tay ra đỡ, giúp em mình đứng vững lại.

Trần Thanh Vũ tai đỏ bừng, cúi đầu thấp giọng nói

"Vậy em về phòng trước"

Nói rồi liền nhanh chóng bước ra nhưng vì thương tích phía sau nên chỉ có thể khập khiễng bước đi. Phượng Chi Dao lắc đầu cười, hai đứa em của anh thực sự quá dễ thương.

Hết chương 2

P/s: tui thích đọc huấn văn cực kì nhưng mà khi viết lại bị đuối :( khó quá huhuhu

Danh sách chương: