Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Phần 14: Hoà giải

Trần Thanh Vũ chậm rãi bước lên bậc thang cũ kĩ ở kí túc xá. Tâm trạng cũng dần trở nên lo lắng, muộn phiền.

Cậu đứng trước cánh cửa đã gỉ sét, lặng im đứng đấy, không dám nhúc nhích hay mở cánh cửa ấy ra.

Chuyện hồi sáng nghĩ lại chỉ muốn tát thẳng một cái vào mặt mình.
Anh quan tâm cậu như thế, sao cậu lại dám mở miệng nói ra lời như vậy. Ánh mắt đỏ hoe của anh như cứa từng nhát dao vào tim cậu.
Trần Thanh Vũ cứ tiếp tục đứng trước cửa, thầm trách mắng bản thân.

Cánh cửa bật mở, để lộ ra Trần Thanh Phong đã thay bộ đồ ở nhà thoải mái mềm mại. Mái tóc y ướt đẫm, nhỏ từng giọt xuống gò má trắng nõn, có vẻ vừa tắm xong. Trong tay y cầm chiếc điện thoại, dáng vẻ có vài phần lo lắng.
Sau khi Trần Thanh Phong nhìn thấy Trần Thanh Vũ, y thở phào nhẹ nhõm.

Giọng Trần Thanh Phong vẫn nhẹ nhàng như vậy, như là hồi sáng chưa hề có cuộc cãi vã nào giữa hai anh em:
"Sao em về trễ vậy. Làm anh lo quá."

Trần Thanh Vũ nhìn đôi mắt dịu dàng của y, khoé mắt bỗng nóng bừng.
Cậu dang hai tay ra, nhào tới ôm chặt lấy Trần Thanh Phong vào lòng.

Trần Thanh Phong rõ ràng rất bất ngờ, y bị cậu nhào tới làm té ngã. Hai anh em cùng ngã nhào ra sàn.

Trần Thanh Phong bật cười, nhỏ giọng nói:
"Em làm gì thế, mau ngồi dậy."

Trần Thanh Vũ không nghe lời, cậu vẫn cứ ôm y chặt cứng. Đầu dúi vào lồng ngực y nhẹ nhàng cọ cọ như con mèo nhỏ.

Trần Thanh Phong mỉm cười, giơ tay xoa nhẹ mái đầu mềm mại trước mắt, thì thầm:
"Sao thế?" Giọng nói mềm mại dịu dàng, làm cho bất kì ai nghe được cũng sẽ tan chảy vì sự yêu thương chất đầy trong câu nói.

Trần Thanh Vũ vẫn cứ dúi đầu vào ngực y, giọng nói ồm ồm truyền ra:
"Anh, em xin lỗi."

Trần Thanh Phong im lặng không đáp, chỉ có bàn tay vẫn cứ xoa đều trên mái tóc của cậu.

Lúc sau Trần Thanh Phong mới thấp giọng trả lời:
"Anh không trách em. Chuyện này anh cũng có lỗi, là do anh quá gay gắt. Có lẽ đã làm em thấy mệt mỏi. Sau này anh sẽ không như vậy nữa."

Trần Thanh Vũ ngẩng phắt đầu dậy, đôi mắt cậu đỏ loáng thoáng ánh nước. Cậu gấp gáp nói:
"Không phải đâu. Là do hồi sáng em thiếu ngủ, tâm trạng không tốt mới buông lời không nghĩ như vậy. Em rất hạnh phúc vì được anh quan tâm, thật đấy."

Trần Thanh Phong cười hiền, giơ tay lên xoa nhẹ vành mắt ửng đỏ của cậu:
"Đừng khóc, anh không trách em mà. Chỉ là anh suy nghĩ lại. Nếu như anh bị một người kiểm soát quá mức, có lẽ anh cũng sẽ tức giận." Trần Thanh Phong đã suy nghĩ rất lâu. Cuối cùng y nghĩ em trai đã lớn, cần có tự do riêng. Y không nên can thiệp quá nhiều vào chuyện của em.

Trần Thanh Vũ mím môi, tiếp tục ôm lấy anh, thì thầm nhỏ như muỗi kêu:
"Anh không phải người khác. Anh là anh của em. Hồi sáng là do em quá nóng giận. Em xin lỗi, em không dám nói vậy nữa đâu. Anh đừng không quan tâm em.."

Trần Thanh Phong nhìn cậu em trai lúc nào cũng lạnh lùng cứng cỏi của mình, lúc này này nằm trong lòng y,nhỏ giọng làm nũng. Y bật cười, cưng chiều đặt lên mái đầu mềm mượt của em một nụ hôn. Y nhẹ giọng nói:
"Nghĩ gì thế. Tất nhiên là anh vẫn quan tâm em rồi. Chỉ là anh muốn thay đổi một chút, không kiểm soát em quá mức như trước. Chứ làm sao anh không quan tâm đến em được."

Trần Thanh Vũ dụi nhẹ đầu vào lồng ngực ấm ấp của anh mình. Cậu biết anh nói ra nhẹ nhàng như thế, nhưng hồi sáng anh đã rất đau lòng, đến mức khoé mắt ửng đỏ. Cậu cảm thấy rất có lỗi, vừa ân hận vừa tự trách. Cậu cất giọng khàn khàn mang theo chút nức nở, nhỏ giọng:
"Anh, em thực sự.. xin lỗi."

Trần Thanh Phong vỗ nhẹ lên tấm lưng có chút run nhè nhẹ của em, thì thầm:
"Anh đã bảo là không sao mà. Ngoan, không sao hết."

Hai người cứ dùng một tư thế kỳ lạ ngồi nằm ra sàn như thế mà ôm lấy nhau. Một người ôm chặt cứng người kia mà nhỏ giọng nức nở, người còn lại thì cứ dịu dàng vỗ về an ủi. Khung cảnh vừa ấm áp vừa có chút buồn cười.

Trần Thanh Phong kiên nhẫn chờ tới kia bả vai của em hết run rẩy. Y mới nhẹ nhàng nâng em dậy.
Trần Thanh Vũ cũng thuận theo mà ngước mặt lên để lộ đôi mắt hoe đỏ cùng tóc mái bết dính lên gương mặt trắng nõn.

Trần Thanh Phong dịu dàng lấy tay lau đi chút hơi nước trên khoé mắt Trần Thanh Vũ. Rồi y vỗ vỗ vai em, cất giọng:
"Dậy còn tắm rửa ăn cơm, tính ngồi đây mãi à."

Mặt Trần Thanh Vũ chậm rãi đỏ bừng. Cậu lấy tay dụi mạnh lên mắt rồi vội vàng đứng lên, không dám nhìn đôi mắt ngập ý cười của anh mình. Quá xấu hổ!

Trần Thanh Vũ lấy đồ đi tắm. Trần Thanh Phong lấy ra chiếc nồi điện mang từ nhà tới. Kí túc xá không cho phép nấu ăn, nhưng có thể lén một vài lần.

Trần Thanh Phong nấu ăn không được ngon lắm, nên y cũng ít khi nấu. Bình thường hai anh em họ hay gọi đồ ăn ngoài, dù không ngon nhưng vẫn ráng để qua bữa. Nhưng hôm nay, không hiểu sao y đột nhiên rất muốn vào bếp.

Trễ rồi nên Trần Thanh Phong không nấu cầu kì gì cả, mà vốn dĩ y cũng không biết làm. Y lấy hai gói mì ra, đun sôi nước rồi thả mì vào, đập thêm hai quả trứng và cho chút rong biển. Thế là có một nồi mì sôi ùng ục nóng hổi thơm ngon rồi.

Trần Thanh Vũ tắm rửa xong xuôi bước ra. Mái tóc mềm mượt ướt sũng, nhỏ từng giọt nước xuống gò má mềm mại. Cậu cầm chiếc khăn trắng lau lau tóc, để lộ đường nét cần cổ và xương quai xanh xinh đẹp. Cậu nhìn quang cảnh trước mắt, có chút sững sờ.

Kí túc xá bé, không có bếp, cũng không đủ chỗ đặt bàn ăn. Trần Thanh Phong kê một cái ghế nhỏ, đặt nồi lên đấy. Rồi y ngồi bệt dưới đất, lấy đũa đảo đảo mì.  Trong ánh đèn vàng cam le lói, bóng lưng gầy của thiếu niên bỗng trở nên to lớn, khuôn mặt góc cạnh của y cũng trở nên mềm mại dịu dàng. Khung cảnh này đối với hai đại thiếu gia được nuông chiều từ nhỏ với họ, quá lạ lẫm. Nhưng mà rất bình dị, rất ấm áp.

Trần Thanh Vũ bất giác mỉm cười, cậu cũng ngồi bệt xuống đất, chống cằm nhìn anh mình đảo mì.
Trần Thanh Phong ngước mặt nhìn cậu, cười nhẹ nói:
"Lấy chén lại đây nào."

Trần Thanh Vũ đứng dậy lấy bát và đũa, quay lại đưa cho anh mình.
Trần Thanh Phong gắp mì ra chén. Sợi mì dai dai, nước dùng màu đỏ cam thêm chút xanh của rong biển, toả ra mùi hương mê người.

Trần Thanh Vũ nhận lấy bát mì mà anh vừa nấu xong, cặm cụi ăn. Mì gói mà bình thường chán ngấy hôm nay bỗng ngon đến kỳ lạ. Vị mì dịu ngọt, có chút chua cay nhẹ, thêm vị ngon của trứng vàng mềm và rong biển tươi xanh tạo thành một mùi vị tuyệt vời. Chứng biếng ăn cũng tự nhiên biến mất, có lẽ vì tình thương chất chứa trong từng sợi mì.

Chén mì rất nhanh đã thấy đáy. Trần Thanh Phong mỉm cười nhìn cậu, nhận lấy bát cho thêm mì cho cậu, nhỏ giọng nhắc nhở:
"Ăn từ từ thôi kẻo bỏng." Nói rồi y cũng bưng bát mì lên, chậm rãi ăn.

"Sao hôm nay về trễ vậy?" Trần Thanh Phong vừa ăn vừa lơ đãng hỏi một câu.

"Xảy ra một chút chuyện ở trường thôi." Trần Thanh Vũ vẫn đang cặm cụi ăn, đáp.

"Ừm." Trần Thanh Phong mỉm cười, không tiếp tục truy hỏi thêm.

Trần Thanh Vũ ngẩng đầu nhìn y. Lúc sau lại cậu mím môi, từ từ giải thích:
"Có một cậu bạn ném bóng vô người Thiên Hạo, không xin lỗi lại còn cợt nhả. Em tức giận, ném bóng lại vào cậu ra. Suýt nữa là đánh nhau, nhưng mà có người cản. Xong cả đám bị lôi lên phòng giáo vụ."

Không phải là cậu không muốn kể cho anh nghe, chỉ là cậu cảm thấy không cần thiết, chút chuyện nhỏ thôi mà. Dù gì mấy năm trước hầu như ngày nào cậu cũng đánh nhau, nếu lần nào cũng kể thì phiền chết. Nhưng nếu anh vẫn muốn nghe thì từ nay cậu sẽ kể, chuyện này không đáng để cả hai cãi nhau.

Trần Thanh Phong có chút ngạc nhiên vì sự chuyển biến của em mình. Hồi sáng còn vùng vằng vì chuyện y gượng hỏi, bây giờ không ai hỏi thì lại tự động kể. Y phì cười, gật đầu nhẹ nói:
"Ừm, lần sau đừng nóng tính như vậy. Có gì từ từ rồi nói."

"Vâng." Trần Thanh Vũ ngoan ngoãn gật đầu.

Tối ngày cuối thu, bầu không khí đã có chút se se lạnh. Trong căn phòng kí túc xá nhỏ bé, có hai thiếu niên quây quần bên nồi mì sôi ùng ục, chậm rãi ăn tối. Ăn một miếng mì nóng hổi, ấm đến cả trong lòng.
Khung cảnh giản đơn bình dị lại mang tới sự bình yên không tả được bằng lời.

Chút mâu thuẫn nho nhỏ của hai người họ, tan biến như bọt nước trong nồi mì tối nay.


P/s: mình tự viết xong cũng tự tan chảy vì sự dịu dàng của Thanh Phong. Những gì mình viết ra có lẽ là ước mơ của mình. Mình rất muốn khi buồn có một người ôm mình vào lòng dỗ dành, kêu mình ngoan đừng khóc. Nhưng mà có lẽ không bao giờ có được :(
Mọi người có gảnh thì đọc lại mấy chương trước nhe, tại tui có chỉnh sửa hơi nhiều á.
@xiaomei123, chương này là quà tặng đến bạn vì trả lời câu hỏi chương trước nè, cộng thêm tình yêu to pự của tui he ❤️🥺👉👈.

Danh sách chương: