Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Hoan Hao Da Vu Sai Thoi Xuan Chuong 5

Anh bước nhẹ đến bên giường Lưu Vũ.

Lưu Vũ nhìn không rõ người đến là ai, cậu chỉ thấy thấp thoáng một dáng người cao lớn, dáng vẻ rất quen thuộc.

Trong lòng cậu đã có đáp án, Lưu Vũ chôn mặt vào trong chăn, cũng không nhìn về phía người kia, giọng ồm ồm cất lên:"Không phải anh đang tham gia ghi hình trò chơi sao?"

Dường như người kia đang ngồi xuống bên cạnh cậu, vị trí ở mép giường lún xuống một mảng.

Anh nói:"Bọn tôi chơi trò nhìn hình đoán vật thể, có bức hình tôi không biết, bọn họ nói có thể đi nhờ thực tập sinh khác giúp đỡ, tôi đã đi quanh một vòng, chỉ có mình cậu ở đây thôi."

Lưu Vũ lộ cặp mắt ra nhìn, quả nhiên nhìn thấy camera ở trong góc khuất đang từ từ di chuyển qua, cũng không biết là từ lúc nào, nó đã nhắm chính xác vị trí mà họ đang ngồi.

Chương trình quay đến lúc này, nhân viên công tác còn nhiều hơn cả thực tập sinh, bọn họ bị nhìn chằm chằm đến mức không dám tụ tập, rõ ràng là đang quay cùng một chương trình, thế nhưng lại giống như hai người dưng.

Lưu Vũ đã không còn nhớ rõ lần gặp mặt riêng với đối phương là khi nào nữa.

Nếu không phải vì ngẫu nhiên chạm mặt trong khi tham gia trò chơi, thì sợ rằng cho đến khi chương trình kết thúc, bọn họ vẫn sẽ bảo trì tình trạng không chạm mặt nhau này.

Cậu nhìn đối phương, sau đó lại cảm thấy tức giận:"Tôi là người bệnh."

Cậu nói:"Anh muốn người bệnh giúp anh chơi trò chơi?"

Santa bật cười, anh lấy một bức ảnh ra, sau đó lại ra chiếc đèn pin nhỏ chiếu lên ảnh, đưa cho Lưu Vũ nhìn.

Khuôn mặt tươi cười của người đàn ông hiện rõ ra trước mắt Lưu Vũ.

Cậu nhìn một hồi, cảm thấy rất bất lực:"Rốt cuộc anh có phải là người Nhật Bản hay không?"

Cậu dùng ánh mắt hết cứu chữa nổi nhìn Santa:"Ông ta, anh cũng không biết à? <Crows ZERO>, <Ouroboros>, <Thất lạc cõi người>, anh chưa từng xem bộ phim nào sao?"

Cậu âm thầm phỉ nhổ:"Ngay đến cả tôi cũng đều đã từng xem."

Santa mặt không đổi sắc:"Thời gian tôi ở Mỹ có hơi lâu, đa số thời gian đều dùng để huấn luyện."

Lí do rất hợp tình hợp lí.

Anh hỏi Lưu Vũ:"Cho tên tên của ông ta là gì?"

Lưu Vũ cũng không biết bản thân bị làm sao, chắc là vì đang sinh bệnh, tính cách cũng trở nên ấu trĩ:"Tôi không nói cho anh biết đâu."

Cậu không thèm nói đạo lí:"Tôi muốn để anh thua."

Santa nhìn cậu:"Lưu Vũ."

Anh nói:"Chúng ta có thể cùng nhau thắng."

Anh dùng "together", giống như một cảnh trong phim ảnh nước Anh, đội trưởng nước Mỹ đang tích cực thuyết phục phía đối đầu.

Giống như vô ý, lại giống như đang dò thám.

Lưu Vũ nhìn anh hồi lâu, sau đó mới nói:"Tôi là người bệnh, tôi cần nghỉ ngơi."

Santa vẫn ngồi im không nhúc nhích.

Hai người nhìn nhau hồi lâu trong bóng đêm.

Santa đột nhiên nói:"Tôi nghe Riki bảo cậu có nói với cậu ấy rằng vào mùa xuân, ở quê nhà của cậu sẽ có Hạnh Hoa nở. Sau khi chương trình kết thúc, tôi cũng muốn đi xem."

Lưu Vũ thật sự cảm thấy buồn ngủ.

Nói ra cũng thật kì quái, rõ ràng trước đó cả người cậu vẫn còn đang rất lạnh, toàn thân rùng mình, hô hấp giống như đang bị chèn ép trong ngày đông giá rét, ấy vậy mà hiện tại cậu lại cảm thấy rất ấp ám, cả người giống như đã được sưởi ấm.

Dù sao thì cậu cũng phải tặng lại quà đáp lễ cho người ta, chứ không thể không biết tốt xấu như vậy được.

Trước khi bị bóng tối triệt để phủ lấy, Lưu Vũ nói:"Được."

"Tôi đưa anh về nhà."

Đoạn ghi hình trò chơi kia đến cùng vẫn không được phát ra, khi Lưu Vũ biết được chuyện này thì đã là chuyện rất lâu sau đó.

Cậu cầm điện thoại lướt xem những bình luận khi đó, phát hiện lúc ấy toàn bộ người xem đều đang mắng tổ chương trình.

Thỉnh thoảng lại có vài dòng bình luận ngược hướng gió được chen vào, nói Santa không chuyên nghiệp, đang quay thì bỏ đi, khiến cho trò chơi không cách nào quay tiếp.

Những dòng bình luận ấy bị người hâm mộ của Santa mắng cho máu chó đầy đầu, nói những người đó mở miệng liền dẫn tiết tấu, acc kinh doanh đúng là biết cách lừa người.

Lưu Vũ nhìn một hồi, sau đó lại nhớ về những chuyện sau đó.

Những chuyện sau đó cũng không có gì ngạc nhiên, chỉ là cậu và Santa lại giống như hai người qua đường trong suốt không nhìn thấy mặt nhau.

Có lúc Lưu Vũ còn hoài nghi buổi tối hôm đó, liệu có phải là giấc mộng hay không.

Dù sao thì trong mộng Santa thế mà lại nói muốn cùng thắng với cậu.

Đêm chung kết giống như ngày thi đại học, mong chờ, đau khổ, nhưng lại giống như một giấc một, chỉ cần tỉnh dậy thì sẽ không còn gì nữa.

Cho đến khi kết thúc, vẫn không có một chút cảm giác chân thực.

Những thực tập sinh bị loại đều đã trở lại, mọi người bị nhét vào hai chiếc xe bus lớn, sau đó di chuyển đến tiệc ăn mừng.

Có người đang hát, sau đó từ đơn ca thành tốp ca, trong xe vọng đầy những tiếng gào khóc om sòm, trong đó có Tăng Hàm Giang là hăng say nhất, giống như Cừu sôi nổi đang đánh túy quyền.

Tiết Bát Nhất ngồi cạnh Lưu Vũ, cậu ta hỏi:"Sau khi ra khỏi doanh, sau này cậu định sống như thế nào?"

Lưu Vũ nhìn cậu ta, cười nói:"Trước đó sống như thế nào, thì bây giờ sống như thế thôi."

Tiết Bát Nhất lắc đầu:"Không giống nhau, cậu biết mà Lưu Vũ, không giống nhau."

Lưu Vũ im lặng.

Xe chạy thẳng một đường đến khách sạn, tổ chương trình quả nhiên rất hào phóng, bao trọn hết cả một tầng tiệc.

Bia rượu được ôm lên hết thùng này đến thùng khác, mọi người thay phiên nhau đi chúc rượu, những ghế ngồi được sắp xếp trước đó giờ đều đã loạn thành một đoàn.

Lưu Vũ vừa ôm lấy bình rượu vừa cười, lúc cậu uống rượu cũng rất nho nhã, hiện tại cậu đã say đến mức đầu óc mơ hồ, nhưng khóe miệng vẫn như cũ cong lên một nụ cười nhẹ, nhìn qua có vẻ còn ngoan ngoãn hơn cả ngày thường.

Các thầy cô hướng dẫn đang kéo Santa và Cam Vọng Tinh lên sân khấu biểu diễn, khung cảnh loạn như một ổ chim, Lưu Vũ nhìn hai người họ huơ tay múa chân nhảy với nhau, không khí trong bữa tiệc phút chốc được đẩy lên cao trào.

Lưu Chương vỗ tay một cách mãnh liệt:"Khung cảnh mà tôi mong chờ nhất đã xuất hiện rồi, tôi thật sự muốn biết cuối cùng là Cam Vọng Tinh học nhảy được trước, hay là Santa học được tiếng Trường Sa trước đây."

Trong không khí hỗn loạn đó, có người bưng ly rượu vang đến chạm vào ly của cậu, sau đó ngồi xuống.

Cậu quay người lại nhìn, hóa ra là đạo diễn chương trình.

Cả hai không có giao tình gì với nhau cả, hôm nay Lưu Vũ cũng không có tâm trạng để miễng cưỡng bản thân, thế nên cậu liền không để ý đến ông ta.

Đạo diễn cũng không sốt ruột, ông ta chậm rãi mân mê ly rượu, sau đó lên tiếng:"Cảm ơn."

Dường như ông ta tin rằng Lưu Vũ có thể hiểu được lời ông ta nói, cho nên chỉ nói hai chữ đó rồi im lặng.

Trên sâu khấu, Santa bị Cam Vọng Tinh chọc cho cười, cuối cùng cũng không thể nhảy tiếp nổi nữa.

Lưu Vũ nhìn một hồi, mới nói:"Không phải tôi đang phối hợp với mấy người."

Cậu nói:"Tôi không giông các người, tôi chỉ muốn anh ấy được tự do."

Đạo diễn kinh ngạc nhìn cậu:"Cậu..."

Ông ta dừng một lát, không dám tin vào tai mình:"Cậu thật sự..."

Ông ta không dám nói ra tiếp nửa câu sau.

Lưu Vũ rũ mắt xuống, đúng vậy, người người đều đang diễn kịch, tính kế tư lợi, thuận theo truyền thông, ngay cả các cô gái đang điên cuồng ship cp cũng hiểu rất rõ.

Duy chỉ có mình cậu là động chân tình.

Đạo diễn không hiểu:"Nếu đã như vậy, vậy tại sao cậu còn đồng ý với yêu cầu của chúng tôi, tránh né cậu ấy?"

Lưu Vũ khinh thường cười một tiếng, ánh mắt cậu lướt qua, nốt lệ chí càng thêm sinh động:"Các người không ngăn được tôi."

Cậu nhìn qua có chút kiêu căng, nhưng thoáng chốc lại cúi đầu xuống:"Thứ ngăn cản tôi không phải là các người."

Mà là xã hội.

Lưu Vũ nói:"Một Dancer giỏi phải là một người có tự do."

"Đạo diễn."

Lưu Vũ gọi ông ta:"Ông biết không? Tôi đã học nhảy mười sáu năm, cho đến tận hôm nay, thỉnh thoảng khi có người nhắc đến tôi, thứ đầu tiên mà họ nói đến đều là những thứ không liên quan đến vũ đạo."

"Chuyện xấu có, bát quái cũng có, giải trí cho đến chết, bọn họ bàn luận say sưa, nhưng tôi cũng sẽ biết buồn."

Đạo diễn sững người, Lưu Vũ có chút nghẹn ngào, cậu nói tiếp:"Ngay cả những việc như vậy cũng đều trở thành cái mác dán lên sân khấu, ông nói xem, nếu một dancer bị một người đàn ông thích thì sẽ như thế nào?"

Đạo diễn không trả lời, nhưng lại giống như đã trả lời.

Lưu Vũ rất bình tĩnh, nhưng lời cậu nói ra lại rất tàn khốc:"Rất tàn nhẫn, anh ấy sẽ bị tước đi chức nghiệp của đời mình."

Lưu Vũ lắc đầu:"Tôi không muốn như vậy."

Cậu nói:"Tôi muốn anh ấy cả đời được thuận buồm xuôi gió, không bao giờ phải chịu khuất nhục, vĩnh viễn sáng chói, vĩnh viễn tự do, vĩnh viễn được người yêu mến. Tôi không muốn anh ấy bị thế tục nhiễm bẩn."

"Mà trong cái thế tục đó, có tôi."

Cậu vẫn luôn là một người không quá thích tranh đấu với số phận, cậu hiểu lúc nào thì nên bo bo giữ lấy mình, lúc nào thì nên thuận theo ý trời.

Thế nhưng lần này, Lưu Vũ lại tỏ ra quật cường:"Nếu như tôi muốn cưỡng cầu, thì tôi sẽ cưỡng cầu đến cùng."

Cầu mong người mà cậu thích, cả đời bình an, đạt được ước muốn.

----------Hết chương 5-------

Tui lại ngoi lên đăng chương mới đây. Chúc mừng 2 bạn nhà đuoicư debut ở vị trí như ý nguyện nè, từ nay chúng ta sẽ có càng nhiều hint để gáy hơn 🤣

Về phần Fanfic này, chưa hoàn đâu nha các cô, đừng thấy chương này thảm quá rồi nghĩ nó end rồi 😆

Chương sau tui sẽ cố đăng lên trong thời gian sớm nhất. Chúc các cô đọc vui vẻ nhá 🥰