Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Chương 3

Santa nhận thấy bầu không khí có chút không đúng, anh vừa định nói thì Lưu Vũ đã ngẩn đầu lên nhìn anh.

Khóe miệng Lưu Vũ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt cũng lạnh lùng, cậu nhẹ nhàng nói:"Yên tâm đi."

Cậu nói:"Tôi không để ý."

Không để ý đến vị trí kia, càng không để ý đến những thứ khác.

Santa sững sờ, không biết nên nói gì tiếp.

Bầu không khí im lặng một cách quỷ dị.

Riki đã thu thập đồ xong, sau đó đeo một chiếc túi nhỏ màu vàng đi ra.

Y bị hai người đang đứng ở cửa dọa cho nhảy dựng, Riki hỏi:"Các cậu đang làm gì vậy?"

Y theo bản năng mà nói ra một câu tiếng Nhật.

Lưu Vũ không cách nào trả lời.

Lưu Vũ vỗ vỗ bả vai của Riki, tỏ ý bản thân đi trước đây.

Riki gật đầu, không đợi Santa nói thêm gì, Lưu Vũ đã xoay người đi về phía trước.

Trời đã tối đen, đèn đường ở trước cửa chiếu xuống, tạo ra một vòng ánh sáng dịu dàng.

Lưu Vũ đứng dưới ánh đèn, quay đầu nhìn lại.

Cuối hành lang, hai người kia đang đứng đối diện nhau, cúi đầu nói chuyện. Giây phút bọn họ cúi đầu xuống, ngay cả cái bóng cũng chồng lên làm một.

Vừa thân thuộc, lại vừa ăn ý.

Giống như hai đóa bồ công anh mang hạt giống rời xa quê hương, cho nên đối phương liền trở thành quê hương của mình.

Mà cậu lại đứng ở vị trí rất xa, chỉ là một bông hoa nhỏ tầm thường đang lay lắc ở trên đầu cành, một khi gió bắc thổi qua, đóa hoa càng trở nên bất lực.

Cậu chỉ là một kẻ đứng ngoài cuộc.

Trong phút chốc, Lưu Vũ đột nhiên hiểu được, cảm giác mất mác xuất hiện lúc trước là như thế nào rồi.

Đó không phải là do lòng hiếu thắng của cậu đang tác oai tác quái, cũng không phải vì thói quen của cậu bị phá vỡ.

Mà đó là vì cậu để ý, cậu không cam lòng, là cảm giác gần trong gang tấc nhưng lại không thể nào với tới được.

Hóa ra chỉ bời vì cậu không thích làm kẻ đứng xem.

Người ngoài cuộc.

Một khách qua đường không có tên.

------Tui là dải phân cách đáng yêu----

Hôm nay bọn họ được cho phép ở trong kí túc xá nghỉ ngơi một ngày.

Tiết Bát Nhất và Thiệu Minh Minh bắt tay mở màn, hướng dẫn mọi người chơi trò Ma sói.

Lưu Vũ và Thiệu Minh Minh cũng không quen thuộc với nhau lắm, trước đó cũng chỉ gặp qua vài lần trong các hoạt động.

Cho nên cậu cũng chỉ có thể đại khái biết được đối phương là người có tính cách như thế nào.

Lưu Vũ nâng cằm lên, nghe Thiệu Minh Minh dùng vố tiếng Anh kém chất lượng giải thích quy tắc trò chơi, cậu ta huơ tay múa chân nói cả nửa ngày, nhưng Hitoro ngồi ở bên cạnh vẫn giữ nguyên bộ mặt ngơ ngác.

Lưu Vũ nghe không nổi nữa, cậu đứng dậy, nói:"Tôi đi tìm David."

Thiệu Minh Minh giang hai tay ngăn cậu lại:"Đừng có xem thường tôi!"

Cậu ta móc một cái máy phiên dịch từ trong balo ra.

Sau đó bô bô nói một tràng, cuối cùng đè nút phiên dịch xuống, tiếng Nhật máy móc vang lên.

Thiệu Minh Minh có hơi đắc ý, cậu ta nhướng mày nhìn Lưu Vũ:"Khoa học kĩ thuật có thể thay đổi cuộc sống, chàng trai ơi, thời đại đã thay đổi rồi."

Kiêu ngạo đến mức Lưu Vũ muốn đánh người.

Nhưng sau đó cậu đã bị Cao Khanh Trần đứng cạnh giữ lại.

Sau vài ván, Thiệu Minh Minh thua đến không còn mảnh giáp, Lưu Vũ ép quá chặt, cậu đã dùng hoa ngôn xảo quyệt của mình để dẫn dắt cả nhóm bỏ phiếu cho cậu ta.

Thiệu Minh Minh bất lực, cậu ta giơ cờ trắng lên đầu hàng, sau đó vội vàng kết thúc trò chơi.

Thù lớn của Lưu Vũ đã báo xong, cậu vui vẻ phát ra một tiếng cười lớn, lộ ra một chiếc răng khểnh, khiến khuôn mặt tăng thêm mấy phần ngây thơ.

Cao Khanh Trần ngẩn người, Thiệu Minh Minh cũng ngẩn người.

Dưới cái nhìn soi mói của bọn họ, Lưu Vũ bắt đầu hoài nghi chính mình. Cậu nghi ngờ trên mặt mình có dính cái gì đó, suýt nữa thì lấy gương ra dặm lại lớp trang điểm.

Một giây trước khi cậu phát điên, Thiệu Minh Minh mở miệng nói:"Lưu Vũ."

Cậu ta nói:"Tôi cảm thấy gần đây cậu trở nên hoạt bát hơn rất nhiều."

Lưu Vũ ngẩn người, không lên tiếng.

"Thật đó."

Thiệu Minh Minh hiếm khi tỏ ra chân thành:"Hôm thấy cậu ở buổi biểu diễn đầu tiên, tôi cảm thấy tuy rằng cậu rất đẹp, thế nhưng lại quá đoan chính, nhưng sau khi vào ở chung với nhau, tôi phát hiện cậu cũng là một con người bình thường. Một người sẽ ngáy to, sẽ nói mớ, sẽ có vài ý tưởng xấu xa, và còn sẽ cười như thế này nữa."

Cậu ta kết luận một cách chắc nịch:"Tôi cảm thấy cậu bây giờ mới là đẹp nhất."

Lưu Vũ cười ha ha, sau đó dời trọng tâm câu chuyện đi:"Tôi không phải người, chẳng lẽ tôi là quỷ?"

Thiệu Minh Minh bị cậu chọc cười:"Vậy chẳng phải bát cơm của Cam Vọng Tinh sẽ bị cậu giựt đi à."

Bọn họ cùng cười toe toét, nói một hồi liền chuyển qua vấn đề khác.

Chủ đề trò chuyện lúc nãy cũng dần bị họ lãng quên.

Không người để ý.

Có một số chuyện, Thiệu Minh Minh sẽ không thể hiểu được.

Loại người như bọn họ, từ nhỏ đã được làm chính mình, tính cách cũng rất rõ nét, họ có thể gương nanh múa vuốt, ngạo nghễ đứng ngang hàng với thế giới.

Yêu hận cũng rõ ràng, thích ghét phân minh.

Không cần ủy khuất chính mình, cũng không cần để ý tới những người khác.

Có người thì yêu đến mức cực đoan, có người thì hận đến mức cực đoan, hai thái cực này phân hóa rất nghiêm trọng.

Lưu Vũ không giống họ.

Cậu là đóa hoa hồng quật cường lớn lên trong những lời bịa đặt, cậu biết rõ sự mến mộ của người đời hời hợt đến mức nào, bọn họ muốn có được đóa hoa rực rỡ nhất, thế nhưng lại ghét bỏ một thân đầy gai nhọn của nó.

Nhất thời bồng bột, có lẽ còn có thể được tung hô thành tình yêu chân thật.

Nhưng điều đó cũng phải có mức độ thích hợp, phải biết đủ, phải cẩn thận đo đạc từng phân tấc trong đó.

Bởi vì sẽ chẳng có ai mãi mãi nuôi dưỡng một đóa hoa hoang dại.

Huống chi sống trong tưởng tượng, vốn chính là trách nhiệm của những người làm trong ngành giải trí này.

Trước giờ cậu vẫn luôn là một kẻ không dám mạo hiểm, cho nên cậu sẽ không vì một phút tức giận mà tuyệt đường lui của mình.

Quá nguy hiểm, quá làm càn.

Điều đó là không nên.

Lưu Vũ nhớ lại những lời mà thầy cô đã nói khi cậu còn học ở Bắc Vũ.

Thầy giáo mang vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắc không thành thép mà khuyên cậu, muốn cậu chịu khó tập luyện, muốn cậu đừng làm bừa, muốn cậu đừng sáng tạo ra mấy thứ lộn xộn kia nữa.

Các thầy cô đều là những người nổi bậc trong giới múa đời trước, mỗi chữ họ nói đều là thật lòng, mỗi câu đều là vì muốn tốt cho cậu.

Là do cậu tự mình buông tay, cậu không muốn giống với một ngàn người kia, bị lu mờ giữa đoàn người đông đúc. Cậu muốn trở thành sự tồn tại độc nhất vô nhị, trở thành sự tồn tại được người nhớ đến.

Cậu dùng sinh mệnh của mình để đánh cược cho tương lai, đồng thời cũng dốc hết sức để chuẩn bị tốt hết mọi thứ. Muốn có được kết quả như ý nguyện, cậu phải học được cách lạ chọn.

Phải biết chừng mực.

Những việc không nên làm, những người không nên đụng đến, mọi thứ đều phải biết buông tay.

Cậu đã sớm hiểu được điều đó.

Sân khấu công diễn đầu tiên kết thúc, Lưu Vũ chạy ra sau phong chụp ảnh gọi điện thoại.

Cậu tùy tiện chọn một bậc thang sau đó ngồi xuống, sau đó dựa vào bức tường, rồi báo cáo chương trình trong một ngày cho mẹ của mình:" Có ăn cơm đầy đủ mà, đương nhiên là có rất nhiều món ăn ngon rồi."

"Cũng tạm được, cũng không có mệt lắm, chỉ là không có điện thoại để dùng, rất buồn chán."

"Chiếc điện thoại này? Chiếc điện thoại này là do con lén xin tổ chương trình để mượn đó, mẹ còn có gì muốn nói thì nhanh nói đi, người ta chỉ cho con có mười phút thôi."

"Tất nhiên con phải cố gắng nhảy cho thật tốt rồi, mẹ còn không hiểu con trai của mình sao? Đợi đến khi tiết mục được phát sóng thì mẹ sẽ thấy thôi."

"Không có đắc ý đâu, con chỉ đang phát huy một cách bình thường mà thôi."

Lúc cậu cùng người nhà nói chuyện, bản thân sẽ tự giác bộc lộ ra một ít tính khí trẻ con, khiến người ta chợt nhận ra, à, hóa ra cậu cũng chỉ là một chàng trai mới hai mươi tuổi.

Cậu cũng sẽ tỏ ra đắc ý, phàn nàn, sẽ vô thức nhõng nhẽo với mẹ của mình.

Mẹ Lưu Vũ đại khái cũng khá hài lòng về câu trả lời của cậu, cuối cùng bà hỏi:"Có quen được bạn mới không?"

Lưu Vũ ngẩn ra, nói không nên lời.

Hai chữ "bạn bè" này có chút nặng nề, quan hệ giữa người với người, đều phải được đôi bên đồng ý, cậu không thể tự tiến kéo người ta vào trận doanh "bạn bè" của mình, cậu không thể tự cho bản thân mình là đúng được.

Cuối cùng cậu cũng chỉ nói "Chắc cũng có." Sau đó vội vàng ngắt điện thoại.

Ánh nắng ở đảo Hải Hoa rất gắt, dường như lúc này chả phải là mùa Đông nữa.

Nhà của cậu ở phía Nam, mùa đông thường có gió thổi rất lạnh, chúng nhắc nhở cậu năm cũ sắp qua đi, mọi thứ đều đang chào mừng một năm mới đến.

Lưu Vũ bắt đầu hoài niệm mùa đông ở An Huy.

Mùa đông ở đảo Hải Hoa, trăm hoa cũng bắt đầu đua nở, mơ hồ nhiễu loạn khái niệm thời gian trong đầu cậu.

Mặt trời rực rỡ chiếu tới, mỗi một tia nắng đều giống như nhau, bỗng chốc khiến cậu không phân biệt rõ đâu là lời thật tâm của mình.

Lưu Vũ cũng không lập tức đi về ngay, cậu nhàn nhã ngồi ở trên bậc thang, chống cằm phơi nắng.

Mãi cho đến khi phía sau truyền tới tiếng bước chân.

Cậu quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy người đó kéo cánh cửa sau ra, hai người nhìn nhau, không bên nào chịu dứt ra trước.

Lưu Vũ khựng lại, sau đó lễ phép gật đầu một cái.

Đối phương còn trì độn hơn cả cậu, mãi đến một lúc lâu sau, người đó mới cận thận từng li từng tí mà di chuyển tới chỗ cậu, sau đó ngồi xuống. Im lặng hồi lâu, mới nói ra một câu:"Tôi thấy cậu giơ tay like cho tôi."

---------------Hết chương 3---------------

Đoán xem ai tới nè =))
#Fanfic

Danh sách chương: