Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Chương 10

Thứ bảy lại đến rồi, tôi lại đến phát đường cho các cô đêy ~~~ Hí hí

---------tui là dải phân cách đáng yêu-----

Thời điểm Santa yêu cậu sâu đậm nhất, đến ngay cả một cái đụng chạm cũng phải ép mình thực hiện trong lén lút, lúc nhìn nhau cũng phải dè dặt, giữ chừng mực.

Bả vai Lưu Vũ run lên, cậu cắn chặt môi, không dám phát ra tiếng nức nở.

Em gái anh đứng tại chỗ luống cuống chân tay, không hiểu tại sao sau khi anh trai xinh đẹp này nhìn thấy bức ảnh kia, tinh thần lại trở nên sụp đổ đến vậy.

Cô nhìn về phía mẹ mình, xin giúp đỡ.

Bà Uno nhìn bóng lưng Lưu Vũ một lát, ánh mắt bà giống như một tấm gương sáng chói.

Sau cùng bà cũng bước lên phía trước, đứng bên cạnh Lưu Vũ.

Vẻ mặt bà Uno rất bình thản, nhìn qua có vẻ rất đối lập với Lưu Vũ:"Lúc sáng, Santa có gọi điện thoại về, muốn nhờ bọn ta đi đón một vị khách."

"Trong ấn tượng của dì, Santa rất hiếm khi tỏ ra thất thố đến như vậy, bố bọn trẻ vốn là một người rất nghiêm khắc, từ nhỏ Santa đã được ông ấy dạy dỗ rất nghiêm ngặt, từ khi được sinh ra đến nay, đây hẳn là lần thứ hai, nó không có sử dụng kính ngữ với dì."

Bà quay đầu lại nhìn Lưu Vũ:"Cháu có biết lần đầu tiên là lần nào không?"

Giọng nói của bà rất dịu dàng, mỗi từ bà nói cũng rất rõ, giống như từng giọt mực đen rơi xuống trang giấy trắng, nói cho Lưu Vu biết tất cả mọi chuyện về Santa trong mười năm nay.

"Thằng bé Santa trước giờ vẫn luôn là đưa hoạt bát nhất ở trong nhà, lúc nhỏ mỗi khi luyện vũ đạo bị bố dùng côn sắt đánh, nó cũng sẽ chỉ oán giận một hai ngày là xong."

"Về sau thằng bé đến Trung Quốc tham gia chương trình tuyển chọn, nói thật, dì chưa từng lo lắng cho nó. Ấy vậy mà bốn tháng sau khi thằng bé trở về, nó giống như đã biến thành một con người khác, cả ngày nhốt mình ở trong phòng luyện vũ đạo, rất ít khi mở miệng nói chuyện, thường thường ngẩn người nhìn ra biển."

Bà Uno dừng một chút, sau đó nói tiếp:"Vài năm sau đó, thằng bé điên cuồng đi tham gia các giải đấu vũ đạo, giống như một kẻ điên mà lao vào công việc, nhiều khi bận rộn quá, thậm chí một hai tháng cũng không gọi điện về nhà. Tham gia hết hoạt động lớn này đến hoạt động nhỏ khác, dường như thằng bé đang muốn lấp kính thời gian của bản thân mình. Nhưng mà... duy chỉ có những hạt đống đến từ Trung Quốc, mặc cho bọn họ có gọi đến mời bao nhiêu lần, nó cũng đều không chấp nhận."

"Cũng là từ khoảng thời gian đó, dì đã biết, con trai của dì đang trốn tránh một người."

Không chỉ trốn tránh mỗi người đó, mà còn trốn tránh hết tất cả những thứ có liên quan đến người kia, bao gồm cả những khoảng thời gian sẽ nhớ về cậu.

Cho nên anh đã điên cuồng lao vào luyện vũ đạo, vì để khiến bản thân tê liệt.

"Sau này có một năm, thằng bé gọi một cuộc điện thoại, sau đó đột nhiên chạy đến Trung Quốc mà không báo trước một tiếng nào."

"Sau đó lại qua một khoảng thời gian nữa, lần đầu tiên thằng bé không dùng kính ngữ với dì, mà trực tiếp bật khóc ngay trước mặt dì."

Đó là Santa của sáu năm trước, vào độ tuổi vững vàng nhất của một con người, thế nhưng anh lại bật khóc ở trước mặt mẹ mình như một đứa trẻ:"Con phải làm sao đây mẹ ơi."

Anh vùi mặt vào hai tay của mình, nhưng nước mắt vẫn cứ từ những kẽ ngón tay chảy xuống, rơi lộp bộp trên nền nhà:"Con không làm được gì cả."

Không ngăn được chuyện cậu bị thương, không thể ở bên cạnh cậu, thậm chí ngay đến cả phần tình cảm này, cũng chỉ mang lại phiền phức cho đối phương.

Santa nhớ đến những phóng viên đang ngồi chồm hổm canh sẵn ở dưới tòa nhà bênh viện, nhớ tới những ánh đèn liên tiếp sáng lên, những con mắt đang quan sát trong bóng tối, khiến người ta không có chỗ nào để ẩn nấp.

Bọn họ đều là những diễn viên trong một bức tranh sơn dầu của thế giới, bị người đời buộc phải đi về phía trước, trơ mắt nhìn mọi việc xảy ra, nhưng lại chẳng thể thay đổi được gì.

Tỷ như buổi biệt ly ngày hôm ấy, mười năm xa cách, cùng với ngày hôm nay, mọi thứ đang ép buộc anh phải từ bỏ tình yêu của mình.

Rõ ràng chẳng ai biết đến tình yêu của họ, thế nhưng thế giới này vẫn cứ một mực ngăn cản họ yêu nhau.

Người đời, tư bản, xã hội, tất cả mọi sức mạnh đều trở nên quá nhỏ bé khi đứng trước một đoàn thể.

Họ đều nói rằng đừng nên quan tâm đến thế tục, thế nhưng bọn họ lại không phải những đóa hoa tự mình thưởng thức lấy mình, ngay đến cả nhảy múa, cũng đều là đang nhảy múa cho thế tục xem.

Những thứ khác càng không đáng để nhắc tới.

Bà Uno nhìn chàng trai đã khóc không thành tiếng ở trước mặt mình, sau đó nói ra câu nói cuối cùng của con trai mình vào năm đó.

Giọng nói của Santa, dường như đang xuyên qua những mưa và gió của sáu năm trước, sau đó rơi vào tai Lưu Vũ.

Đó là Santa của sáu năm trước, cuối cùng anh cũng thỏa hiệp, cuối cũng anh cũng từ bỏ, cuối cùng cũng kết thúc giấc mộng thiếu niên của mình.

Cuối cùng cũng nói:

"Con không thể tiếp tục yêu em ấy nữa rồi."

---------------------------------------------------

Khi Santa về đến nhà, trời đã vào chạng vạng tối.

Hơn nửa ánh mặt trời đang treo trên mặt biển, khiến mặt trời và biển nhuộm thành một màu đỏ đẹp lạ thường, giống như màu chiều ráng đỏ mà họ đã từng thấy vào năm hai mươi tuổi.

Lưu Vũ đứng ở ban công, gương mắt nhìn ra bên ngoài, cậu nhìn thấy Santa mặc một chiếc áo sơmi màu trắng, nga cả kiểu tóc và trang điểm trên mặt cũng chưa kịp tẩy, giống như một nam chủ trong tiểu thuyết, không màn tất cả mà chạy về phía cậu.

Gió thổi qua góc áo và mái tóc của anh, đường nét đều bị ánh chiều tà nhuộm cho ửng đỏ, mỗi một tất đều đang phát ra ánh sáng mê người.

Đây là hình ảnh đẹp nhất mà Lưu Vũ được thấy kể từ lúc sinh ra đến giờ.

Dáng vẻ gấp gáp của anh, khiến cho một người đàn ông ngoài ba mươi bỗng chốc biến thành một đứa trẻ, vừa nhếch nhách vừa hốt hoảng.

Bà Uno đứng phía sau Lưu Vũ, giọng nói có phần run rẩy:"Đi gặp thằng bé đi."

Dường như bà đang thỏa hiệp, lại dường như là đang cầu xin:"Hãy đi gặp thằng bé đi."

Lưu Vũ quay đầu lại, đi đến trước mặt bà.

Ngay khi bà còn chưa phản ứng lại, Lưu Vũ đã nhẹ nhàng ôm lấy bà, giống như đang ôm lấy mẹ ruột của mình:"Đừng buồn."

Giọng Lưu Vũ rất nhẹ nhàng, vang vọng trong căn phòng vắng:"Cháu sẽ trả anh ấy lại cho dì."

Đôi mắt bà Uno đột nhiên trừng lớn, dường như không dám tin, sau khi hồi thần lại, bà cũng nhẹ nhàng ôm lấy đứa trẻ cũng đồng dạng đau khổ trong mười năm nay:"Xin lỗi."

Qua một lúc sau, bọn họ đồng thời nghe được tiếng cửa trước mở ra.

Lưu Vũ nhẹ nhàng buông tay, sau đó đi lướt qua người mẹ của Santa, rồi từng bước từng bước đi xuống cầu thang.

Câu đi rất chậm, nội tâm lại rất bình tĩnh, hóa ra thứ mà cậu đau khổ bảo vệ nhiều năm qua, chẳng qua chỉ vì muốn có được một đáp an, một khi đã có được, tất nhiên cậu sẽ cảm thấy mãn nguyện.

Làm người không thể quá tham lam, như vậy là đã đủ rồi, cậu đã thỏa mãn lắm rồi.

Lưu Vũ từng bước đi xuống, người đàn ông đang đứng ở trước cửa chợt ngẩn đầu lên.

Bốn mắt nhìn nhau, xuyên qua gió, xuyên qua mưa, mười năm xuân thu thay đổi, dáng hình bọn họ cuối cùng cũng rơi vào trong mắt đối phương.

Trên khuôn mặt của Santa không để lộ ra biểu cảm gì cả, anh chỉ im lặng nhìn Lưu Vũ, giống như một mặt biển phẳng lặng.

Thế nhưng Lưu Vũ lại nhận ra, ánh mắt của anh khi nhìn về phía cậu, vẫn như ngày trước.

Là ánh mắt nóng rực từng về phía cậu, là ngọn lửa hồng rực cháy, là ngọn gió lướt qua mang theo sự treo ghẹo ngượng ngùng.

Từ đó đến nay vẫn chưa từng thay đổi.

Lưu Vũ bật cười, trong giọng nói mang theo một chút trách móc:"Sao lại về trễ như vậy."

Giọng điệu của cậu rất thoải mái, dường như đối với bọn họ mà nói, đây chẳng qua chỉ là một ngày cực kì bình thường.

Dường như, bọn họ chưa hề xa cách.

Santa tiến lên hai bước, sau đó dừng ở trước bậc cầu thang. Anh ngẩn đầu lên nhìn Lưu Vũ:"Công việc cần hơi nhiều thời gian để làm xong, xin lỗi."

Anh nói:

"Để em đợi lâu rồi."

Lưu Vũ cúi đầu nhìn anh, giọng nói rất nhẹ:"Em thật sự đã chờ rất lâu."

Santa nói:"Anh biết."

Bóng đêm dần buông xuống, điểm sáng cuối cùng của chiều tà hòa lẫn vào màn đêm, giống như đã làm đổ bình thuốc màu xuống bức tranh sơn dầu, làm nên một tầng lưới, dịu dàng phủ xuống người bọn họ.

Dường như Thần cũng đang thương xót cho cuộc đời khốn khổ của chúng sinh.

Khi ngày và đêm giao nhau, trong kẽ hở thời gian ấy, bọn họ mới có thể gặp lại nhau.

Em gái lặng lẽ từ căn phòng ở trên lầu hai thò đầu ra nhìn, trong nháy mắt, cô đột nhiên cảm thấy, cảnh tưởng này quá giống với những cảnh tượng xinh đẹp chỉ có thể thấy ở trong phim hoạt hình.

Lưu Vũ hơi nghiêng đầu nhìn ra phía bên ngoài, cậu nói:"Anh có thể đi cùng em một đoạn nữa không."

Santa nói:"Được."

Lưu Vũ cười rộ lên, trước giờ cậu chưa từng cười vui vẻ đến vậy.

----------hết chương 10--------

Ngọt chưa, đường chất lượng luôn =)) thứ 7 máu chảy về tim nên đây là quá dành cho các cô á :v

Danh sách chương: