Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Hoan Hao Da Vu Sai Thoi Xuan Chuong 1

Văn án:

"Cầu xin cuộc đời này, hãy để tôi yêu anh ấy."

Chương 1

Ngày xuân.

Santa muốn đến quê nhà của Lưu Vũ để ngắm Hạnh Hoa.

Lưu Vũ đồng ý.

Thật ra lúc đầu Lưu Vũ cũng không thích Santa lắm.

Trong lần gặp mặt đầu tiên của họ, đối phương tỏ ra vừa lạnh lùng vừa dè dặt, hơn nữa anh còn một mực dùng tiếng Nhật để nói chuyện.

Dáng vẻ vừa khốc vừa kiêu ngạo, thật sự rất khó khiến người ta sinh ra hảo cảm.

Huống hồ, anh còn rất mạnh.

Mà Lưu Vũ thì vẫn luôn không chịu thua kém.

Cậu kính nể, tán thưởng kẻ mạnh tự đáy lòng. Tuy nhiên, Lưu Vũ lại chưa bao giờ cố ý tỏ ra thân mật, mà vẫn luôn duy trì một khoảng cách vừa phải.

Đối với Rikimaru là vậy, Santa tất nhiên cũng sẽ không khác mấy.

Trên thực tế, trước khi gặp được Santa, Lưu Vũ cho rằng những kẻ tài giỏi trên thế giới này đều giống như nhau.

Chẳng khác gì tự mình soi gương, sau đó mèo khen mèo dài đuôi.

Con người khi đến một ranh giới nhất định, chung quy sẽ sinh ra một ít cảm giác cô độc khi đứng ở trên cao, tuy nhiên lòng hiếu thắng lại khiến họ lo rằng một núi không thể chứa hai hổ, khắc tinh đương nhiên không thể cùng tồn tại. Vì thế Trái Đất đành phải phân ra hai cực Nam Bắc, để hai vua không nhìn thấy mặt nhau.

Cậu đã duy trì loại giác ngộ này để sống trong suốt hai mươi năm qua, cho đến khi đến đảo Hải Hoa, cậu gặp được Santa.

Con người Santa và vẻ ngoài của anh hoàn toàn không giống nhau. Không những không biết tự lượng sức mình, mà còn thích xen vào việc của người khác.

Đối với chuyện này, bắt đầu từ thời điểm buổi biểu diễn đầu tiên kết thúc, Lưu Vũ đã được thể nghiệm một cách sâu sắc.

Cậu rất nội liễm, rất đoan chính, lại dịu dàng như làn nước, dáng vẻ của cậu khi ở trước ống kính giống y như một vị Bồ Tát. Ấy vậy mà vị quán quân thế giới vừa khốc vừa kiêu ngạo kia cứ một mực chạy đến hỏi cậu:"Lưu Vũ."

Santa cười với cậu:"Có muốn ở chung một phòng không?"

Ánh mắt Santa chứa đầy nhiệt tình, đột ngột xông vào đánh vỡ nội hàm của cậu, đồng thời xé rách luôn cả sự đoan chính, anh muốn cậu thể hiện ra con người thật của mình trước ống kính.

Lưu Vũ không thích như vậy.

Cậu đã học múa mười sáu năm, sự ngăn nắp thứ tự của "xướng niệm tố đả"*, sự cẩn thận tỉ mỉ của đá chân, xoạch chân, xoay người, gập người đã khắc sâu vào trong xương của cậu. Sau một thời gian dài, chúng khiến cậu trở nên ghét những biến số không đi theo con đường thông thường.

Mà Santa, lại chính là biến số lớn nhất mà đời này cậu gặp phải.

Lưu Vũ hồi thần lại, cậu nở nụ cười nhàn nhạt, sau đó trả lời một cách qua loa lấy lệ:"Được thôi."

Cậu vừa lễ phép lại vừa khách sáo, nói:"Đến lúc đó rồi tính sau."

Đây rõ ràng là một lời từ chối thường thấy.

Cậu cũng không biết là đã xảy ra sai sót ở chỗ nào, cũng có thể là do mạch não của anh bạn người Nhật Bản này căn bản nghe không hiểu lời nói bóng gió của cậu.

Thậm chí Santa còn cười với cậu, dáng vẻ có hơi ngốc:"Vậy là ok rồi hen."

Anh nói xong thì liền chạy đi, đợi đến khi Lưu Vũ phản ứng lại, thì ngay cả cái bóng của anh cũng đã mất hút.

Cũng chính từ giây phút ấy, Lưu Vũ cảm thấy, cậu có chút chán ghét Santa.

Tự nói tự quyết định, tự cho mình là đúng.

Suốt cả quá trình chỉ có anh đang diễn kịch một vai, không thèm để ý đến cảm nhận của người khác.

Thế nhưng trên đời này làm gì có ai lại đi quan tâm đến sự sống chết của người khác mà bỏ rơi bản thân chứ.

Lưu Vũ cụp mắt xuống không nói thêm gì nữa, cả người cũng trở thành một điểm mờ nhạt giữa đám đông ồn ào.

Ngày chuyển vào ở, Lưu Vũ cõng một chiếc túi lớn trên lưng, xuống xe cùng với Tiết Bát Nhất.

Mười mấy thiếu niên ríu tít trò chuyện, trong đó có không ít khuôn mặt đang chứa đầy nhiệt tình, ánh nắng ban mai giống như một đóa hoa đang nở, phấn chấn lại hoạt bát.

Lưu Vũ vẫn là dáng vẻ mặt không gợn sóng kia, chuyện như thế này cậu tập mãi cũng thành thói quen.

Bên cạnh có người đang dùng cậu để nói đùa, khen cậu thật bình tĩnh, rất có phong phạm của đại tướng, bảo mọi người nên học hỏi theo cậu, đừng nên tỏ ra chưa thấy qua việc đời.

Lưu Vũ cũng chỉ cười nhẹ, sau đó phụ họa đôi lời với bọn họ.

Còn về sự thật ra sao, thật ra trong lòng cậu rất rõ ràng.

Tinh lực của con người chung quy cũng có hạn, dùng hết sức để ứng phó mới có thể dành được kết quả tốt nhất, vì vậy không cần phải quá chấp nhất được mất tốt xấu với một số thứ ở bên ngoài, phải biết  cách chọn lựa giữa nặng và nhẹ.

Sân khấu, mới là thứ quan trọng nhất.

Còn về việc ở chỗ nào, sống chung với những người ra sao, đó đều là những việc không quan trọng.

"Lạc diệp tụ hoàn tán, hàn nha thê phục kinh."*

Duyên phận chẳng qua là tụ-tán-hợp-ly, không thể ép buộc, càng không nên đòi hỏi.

Phía trước rất ồn ào, tiếng cười cùng tiếng kêu la truyền đến, Lưu Vũ nương theo thanh âm mà nhìn sang, cậu liếc mắt một cái liền phát Santa đang đứng giữa nhóm người.

Santa cõng một chiếc túi to đứng ở cửa, ánh mắt thì đang dáo dác nhìn xung quanh, cũng không biết là đang tìm cái gì.

Nhìn có hơi ngốc.

Lưu Vũ im lặng nhìn anh hồi lâu, đột nhiên cảm thấy kinh ngạc.

Trong mấy chục người, Santa không phải là người cao nhất, cũng không phải là người có vẻ ngoài bắt mắt nhất, thậm chí trước mặt anh còn có cái đầu vàng chóe của David đang lắc qua lắc lại.

Thế nhưng trong biển người ấy, dưới những khuôn mặt người tương tự nhau, cậu thế mà lại chỉ cần một cái liếc mắt liền nhìn thấy Santa.

Vô cùng chuẩn xác, không chút sai lầm.

Thật kì quái.

Ngay khi Lưu Vũ đang nghĩ đến xuất thần, Santa đang đứng ở phía xa dường như đã cảm nhận được điều gì đó, anh nhanh chóng quay người lại nhìn.

Dường như là theo bản năng, Lưu Vũ lùi lại một bước, trốn ra sau lưng Tiết Bát Nhất.

Tiết Bát Nhất cao hơn cậu một chút, cậu bị cậu ta che đến mức chả thấy được gì, sau đó cậu lại ghé hai mắt ra nhìn xuyên qua vai Tiết Bát Nhất.

Cậu thấy Santa đang đi về phía bên này, trong lòng đột nhiên có chút vui vẻ, thế nhưng sau đó nó đã nhanh chóng bị cậu đè ép xuống, cậu bình tĩnh đứng ở đó, giống như một người đang thương tâm mà đứng trong gió mùa thu trong một bài giảng ở cao trung.

Cậu im lặng hồi lâu, đến mức gần như trở thành một pho tượng không hòa hợp giữa đoàn ngươi náo nhiệt.

Cho đến khi người đứng bên cạnh phát hiện dị tượng, túm lấy cánh tay cậu kéo đi, lúc này Santa mới xoay người sang chỗ khác, sau đó cùng Rikimaru đi vào cửa.

Lưu Vũ còn chưa nói gì thì đã nghe thấy Tiết Bát Nhất đứng ở bên thở ra một hơi.

Cậu giương mắt nhìn sang, Tiết Bát Nhất xoay người lại hỏi cậu:" Bộ tôi đắc tội với Santa à?"

Lưu Vũ không hiểu lắm, cậu "hả?" một tiếng.

Tiết Bát Nhất vỗ vỗ lồng ngực:"Sao cậu ta lại vừa trợn mắt vừa cười mà nhìn tôi nhỉ?"

Cậu ta lắc lắc đầu:"Mấy người Nhật Bản bọn họ thật là kì quái."

Lưu Vũ bỗng trầm mặc, cậu đột nhiên nhớ lại dáng vẻ vừa rồi lúc Santa đi tới chỗ Tiết Bát Nhất.

Cậu có một cảm giác rất kì lạ, dường như Santa không phải đang nhìn Tiết Bát Nhất.

Mà là đang nhìn kẻ đang trốn là cậu.

Lưu Vũ nhìn về phía cửa kí túc xá, ở đó trống trơn, cái gì cũng không còn nữa.

Dường như có một ngọn gió thổi qua trái tim cậu, sau đó không còn âm thanh gì lưu lại nữa.

Có một loại cảm giác không giải thích được, trong đầu Lưu Vũ xuất hiện một ý nghĩ rất hoang đường.

Santa, đang tìm cậu.

---------Hết chương 1---------------

1. Xướng niệm tố đả: bốn cách thức biểu diễn nghệ thuật của hát Hí Kịch, là những cách biểu diễn cơ bản, còn được gọi tắt là "tứ công".

2. "Lạc diệp tụ hoàn tán, hàn nha thê phục kinh." : Trích trong bài thơ "Thu phong từ" của Lí Bạch. Có nghĩa là lá rụng lúc tụ lại lúc phân tán( Ý nói các bạn già dầu gặp nhau rồi cũng chia tay), quạ đậu trên cành thấy lạnh phải rùng mình( Lui về ẩn dật cũng cảm thấy đơn độc quạnh vắng)

BE nhé các chị em =))
#Fanfic