Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Chuyện tình bác sĩ (Chap 1)

Version hiện đại, ngọt sủng, có H.

Bác sĩ Lam Vong Cơ (Lam Trạm) x Bác sĩ Ngụy Vô Tiện (Ngụy Anh)

=========================

( Cấm Re-up dưới mọi hình thức )

( Đọc truyện đúng nguồn tại Wattpad: Anhuynh2003 )

( Không đọc trên trang khác )


- Ưm... a... chậm thôi... haaa...

"Bạch bạch bạch" tiếng thân thể va chạm không ngừng vang lên hòa cùng tiếng rên rỉ ngọt ngào. Hai bờ mông trắng noãn đầy thịt của Ngụy Vô Tiện bị va chạm đến ửng hồng. Hai chân hắn gắt gao siết lấy eo Lam Vong Cơ đón nhận từng đợt khoái cảm do người thương mang đến. Hoa tâm trong cơ thể bị va chậm vừa nhanh vừa mạnh như đang nhấn chìm Ngụy Vô Tiện, hai mắt hắn mơ hồ tràn đầy hơi nước, khóe mắt đỏ hồng làm tăng thêm vài phần diễm lệ trên gương mặt vốn xinh đẹp.

- Haaa... nhẹ chút... ưm...

Miệng rên rỉ không ngừng cầu xin muốn Lam Vong Cơ dừng lại nhưng thân thể lại thật thà chặt chẽ bao lấy tính khí cứng rắn của người kia. Lam Vong Cơ cùng Ngụy Vô Tiện hoan ái nhiều năm, cơ thể đã đạt đến trình độ hòa hợp lẫn nhau. Mỗi một lần tiếng vào đều chạm đến tử huyệt của huyệt nhỏ cũng như huyệt nhỏ ướt át mỗi một lần đón nhận tính khí đều mút đến chặt chẽ, lưu luyến không cho tính khí rời đi.

Lam Vong Cơ dưới thân không ngừng va chạm, phía trên cũng không nhàn rỗi. Y dùng răng nhai cắn hạt đậu hồng trên ngực hắn, nhai hết hạt này lại nhai đến hạt kia. Lâu lâu lại hôn đến cái miệng không ngừng nỉ non phía trên, đem đầu lưỡi người dưới thân cuốn lấy, mút mát. Tiếng môi lưỡi quấn quýt, tiếng va chạm của thân thể, cùng với hơi thở dốc đứt quãng. Chỗ giao hợp trơn nhớt nhầy nhụa đã không thể phân biệt đâu là bôi trơn, đâu là mồ hôi, đâu là dịch ruột non, đâu là dịch dục.

- Lam Trạm... a...

Ngụy Vô Tiện kêu lên một tiếng, tính khí căng cứng, đứng thẳng của hắn cũng buông giáp đầu hàng phóng ra dịch đục trơn nhầy lên bụng. Lam Vong Cơ hôn lên khuôn ngực đang phập phồng sau cao trào của Ngụy Vô Tiện, chờ hắn ổn định chút ít rồi lật người lại. Lại từ phía sau cho tính khí nóng hổi đi vào nơi sâu nhất. Đêm xuân hôm nay hãy còn rất dài.

----------------------------------------------------------

Ngụy Vô Tiện mặc áo đen cổ lọ, quần tây đen, nằm trên giường tầng trong phòng nghỉ của bệnh viện nhắm mắt như đang ngủ. Ôn Tình mở cửa bước vào, nhìn thấy Ngụy Vô Tiện nằm nghiêng thì lập tức dùng tệp hồ sơ đang cầm trên tay đánh mông hắn. Lực đạo không mạnh nhưng lại làm Ngụy Vô Tiện nhảy dựng lên đập luôn cả đầu vào giường tầng trên, hại hắn vừa xoa lưng vừa xoa đầu còn ngồi như nàng tiên cá. Ngụy Vô Tiện dùng ánh mắt ai oán nhìn cô:

- Ôn Tình, cô ác lắm!

Ôn Tình mỉm cười đánh giá Ngụy Vô Tiện một lúc rồi nói:

- Tối qua làm việc rất chăm chỉ.

Ngụy Vô Tiện cười tự hào:

- Đương nhiên rồi. Ôn cô nương, cô nghĩ vợ tôi là ai?

Ôn Tình cười khẩy:

- Bị đâm đến còn nửa cái mạng vẫn mạnh miệng.

Ngụy Vô Tiện cố gắng ngồi ngay ngắn lại như hình tượng bình thường, đánh trống lãng qua chuyện khác:

- Tìm Lam Trạm?

Ôn Tình cũng không muốn đùa tiếp, cô gật đầu:

- Có bệnh nhân cần nhờ anh ấy phụ trách.

- Vậy cô chờ một lát. Lam Trạm khoảng 5' nữa sẽ về tới.

Ôn Tình ngồi xuống bàn, liếc nhìn Ngụy Vô Tiện, thờ ơ nói:

- Nếu đau thì không cần cố gắng.

Ngụy Vô Tiện cũng không giấu giếm:

- Thực chất không còn đau nữa, chỉ hơi khó chịu.

Bình thường sau khi làm xong hắn cũng không như vậy, do tối qua làm quá đà nên để lại hậu quả lâu chút.

Đúng như Ngụy Vô Tiện nói, không lâu sau cửa phòng mở, Lam Vong Cơ cầm hồ sơ bước vào. Y gật đầu chào Ôn Tình trước rồi đưa hồ sơ cho Ngụy Vô Tiện. Sau đó y theo Ôn Tình tiếp nhận bệnh nhân mới, Ngụy Vô Tiện cũng mở hồ sơ bắt đầu nhìn sơ qua bệnh nhân trong buổi dự thảo sắp tới. Ngụy Vô Tiện xem xong hồ sơ thì Lam Vong Cơ cũng trở về, hiếm khi thấy người này ngồi ngay ngắn đến vậy, Lam Vong Cơ cúi xuống mang giày cho Ngụy Vô Tiện. Y xoa đầu hắn, ân cần hỏi:

- Không thoải mái?

- Một chút.

Tay Lam Vong Cơ dịu dàng xoa xoa thắt lưng hắn, Ngụy Vô Tiện thoải mái rầm rì 2 tiếng. Sau một hồi mật mật ngọt ngọt thì 2 người đứng lên đi kiểm tra phòng bệnh.

----------------------------------------------

- Lam Trạm, anh xem.

Ngụy Vô Tiện một tay bê cơm trưa, một tay chỉ về phía chiếc bàn ở khóc khuất trong canteen. Giang Trừng đang ăn cơm cùng 1 nữ y tá.

- Được lắm bác sĩ Giang.

Ngụy Vô Tiện lấy điện thoại từ trong túi áo blouse trắng rộng, nhanh chóng "tách" một cái chụp tại tấm ảnh trân quý này. Lúc này hình như Giang Trừng cảm giác được điều gì vội đưa mắt nhìn sang, Lam Vong Cơ lại làm như tùy tiện mà bước thêm một bước, chắn đi tầm nhìn của Giang Trừng và chiếc điện thoại màu đen của Ngụy Vô Tiện gặp nhau.

Ngụy Vô Tiện vừa cất điện thoại vào túi vừa nhìn bóng lưng cao lớn của Lam Vong Cơ nói:

- Nếu chú Lam biết em dạy hư cải trắng nhà họ sẽ đá em bay ra khỏi Lam gia.

Nói xong còn không nhịn được khẽ ha ha vài tiếng. Canteen hiện tại không quá đông người, mọi người cũng ít ai để ý ai, Lam Vong Cơ nhanh chóng vỗ nhẹ một cái vào mông Ngụy Vô Tiện muốn tỏ ý không hài lòng. Ngụy Vô Tiện hít một hơi lạnh, thương thay cho cái mông đáng thương của mình. Hình như phát hiện Ngụy Vô Tiện còn đau mông Lam Vong Cơ dang tay ôm eo Ngụy Vô Tiện xoa xoa. Ngụy Vô Tiện ủy khuất nhìn y một chóc rồi cũng đi đến cái bàn gần đó ngồi xuống ăn cơm.

^^ Cấm Re-up dưới mọi hình thức ^^

^^ Đọc truyện đúng nguồn tại Wattpad: Anhuynh2003 ^^

^^ Đừng đọc trên trang khác ^^

=================================

Xin chào mọi người, lâu rồi không gặp. Mình đã viết một bài tâm sự để trên tin nhắn thông báo mà chắc không bạn nào đọc. Nên mình nói lại lần nữa. Mặc dù mình là nhân vật nhỏ, văn chương còn kém, người theo dõi chưa đến 100. Nhưng mình cũng biết đau lòng khi người ta mang con mình đi mà không xin phép. Mình không thích để những dòng như "Cấm re-up", "Đọc đúng nguồn",... Nhưng mình cũng không thể làm gì hơn khi truyện của mình cứ bị người ta mang đi. Vào một ngày mình search tên con mình trên Google thì các gợi ý đều nằm ở các trang re-up, còn trang của mình thì nằm tận đẩu tận đâu mình không biết. Cho nên từ giờ mình phải để những nhắc nhở này trong tác phẩm của mình thôi. Nếu bạn nào thấy phiền thì có thể quẹo ra. Mình cần bảo vệ tác phẩm của mình, cần làm những gì mình có thể làm được.

Danh sách chương: