Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Chương 12

Huyết Tử Hạo nhìn nhìn Nhược Ân đang mặt đần thối đần nát, mông mông lung lung có chút cảm thấy sợ sệt. Không biết cô cô này có nổi giận rồi đánh nó một trận không nha? Dù gì cũng là nó phá hoại thanh danh, cướp đi sự trong trắng của người ta... ( =))) )

Thấy Nhược Ân không nói gì, Huyết Tử Hạo liền đưa tay giật giật vạt áo cô, đôi mắt long lanh mở to như một chú cún con nhìn nhìn cô.

- Cô cô... ta không có cố ý...

Nhược Ân nhìn cái sinh vật nhỏ nhỏ trong lòng mình, lại ngửa mặt nhìn trần nhà, thực không biết nên khóc hay nên cười nữa. Đầu óc vô cùng rối loạn đi. Nhược Ân giật giật khóe miệng cười trừ.

- Được được. Cô không trách con, có trách thì trách số cô không tốt là được rồi.

Nhược Ân cuối cùng cũng không thể nào nhẫn tâm mà trách móc gì đứa nhỏ này, vẫn là tự trách bản thân cô xui xẻo đi. Dù sao cũng chỉ là một lần lên giường, phá đi một lớp màng mỏng tanh không đáng một xu, chuyện nhỏ!

- Cô không trách con thật sao?

Trên gương mặt phúng phính của Huyết Tử Hạo hiện lên đầy là vui vẻ. Cô cô thật tốt bụng, không có trách nó nha!

- Cô làm sao có thể trách con được.
Hôm nay con có muốn ra ngoài chơi nữa không? Cô mang con đi?

Nhược Ân thấy Huyết Tử Hạo cười tươi như hoa, mặt mày hưng phấn liền nhanh chóng vứt Huyết Tử Ngạo kia ra sau đầu, nhanh chóng thay quần áo cho nhóc con kia rồi kéo nó ra ngoài chơi.

Hai người một lớn một bé cùng nhau càn quét trung tâm thương mại thành phố T. Nhược Ân bế cục thịt Huyết Tử Hạo trên tay, còn Huyết Tử Hạo mặt tươi rói như mặt trời lúc bình minh, mắt đảo xung quanh, miệng không ngừng nhai nhai nuốt nuốt đồ ăn, 2 người vệ sĩ bình thường được Huyết Tử Ngạo phân phó chông chừng Tiểu Hạo, tay sách vài túi đồ lớn bé đi theo đằng sau, tâm thầm thán phục Nhược Ân. Bọn họ chông chừng tiểu thiếu gia từ khi sinh ra cho đến bây giờ, nhưng chưa bao giờ thấy cậu chơi với ai vui vẻ đến như vậy.

Quả thật, Nhóc con hiện tại là cực kỳ hạnh phúc nha! Từ trước đến nay, chưa từng có ai mang nó đi chơi vui vẻ thế này. Cô cô này nó chấm rồi! Hay là nó về kêu ba ba cưới cô cô về làm mẹ nó? Ừm, ý kiến không tồi, xem ra việc hôm qua nó làm là vô cùng hợp lí!

- Cô cô, cô đừng có chỉ mua đồ cho con như thế, ở nhà tủ của con đã chật hết rồi.

- Không được! Con nhìn xem đống quần áo trong tủ baba mua cho con toàn là màu xám xịt, đen thui, không có một chút nào phù hợp với tiểu hài tử, thẩm mỹ vô cùng tồi, phải mua đồ mới! — Nhược Ân nhanh chóng phản bác.

Dương Điềm - một trong hai vệ sĩ theo sau, phụ trách tình báo cho Huyết Tử Ngạo âm thầm lấy điện thoại ra nhắn tin: " Thiếu gia, Nhược tiểu thư chê ngài không có mắt thẩm mỹ."

[ Đã xem ]

- Cô cô, bên kia có mấy bộ đồ đôi nhìn thật đáng yêu nga, hay là chúng ta qua đó mua đi, mua cả cho baba nữa. Mặc đồ giống nhau chúng ta sẽ thành người một nhà! — Huyết Tử Hạo hưng phấn nhìn chằm chằm cửa hàng chuyên bán quần áo gia đình.

Dương Điềm nhanh chóng soạn tin: " Thiếu gia, tiểu thiếu gia nói muốn cưới Nhược tiểu thư cho ngài! ", gửi đi thành công.

[ Đã xem ]

- Baba con là một lão già bảo thủ, không hợp với mấy kiểu đáng yêu như vậy, đi mua của chúng ta thôi! Đi nào! — Nhược Ân nhân cơ hội nói xấu Huyết Tử Ngạo.

Dương Điềm gửi tiếp một tin: "Thiếu gia, Nhược tiểu thư nói ngài là một lão già không theo kịp thời đại."

[ Đã xem ]

Nhìn hai người lớn bé chạy qua hàng quần áo gia đình, Dương Điềm cùng Lam Hạc - người vệ sĩ còn lại kia lập tức chạy theo sau.

Một lúc sau, Nhược Ân cùng Huyết Tử Hạo dường như là đã thử hết toàn bộ quần áo đôi trong cửa hàng này, từ mấy bộ đồ con ếch, con heo, con thỏ,... đến mấy bộ xanh, đỏ, tím, vàng các kiểu. Lầm nào Nhược Ân thử đồ xong, hỏi có đẹp không, Huyết Tử Hạo cũng gật đầu như búa bổ. Cô cô của nó mặc cái gì cũng là đẹp nhất!

- Cô cô này, cô cô xinh đẹp, tốt bụng như vậy không thể gả cho baba xấu xa được! Cô cô phải chờ Tiểu Hạo lớn lên nha!!! — Huyết Tử Hạo ngước đôi mắt long lanh hướng tới Nhược Ân, mặt đầy vẻ quyết tâm.

Dương Điềm vừa định gõ tin thì Lam Hạc cướp lấy điện thoại, ném đống đồ trên tay hắn cho cậu.

- Để tôi nhắn cho, cậu ôm đòi đi!

" Thiếu gia, tiểu thiếu gia nói ngài rất xấu xí, không xứng với Nhược tiểu thư xinh đẹp, tốt bụng."

[ Đã xem ]

- Này, tôi tưởng khi nãy tiểu thiếu gia nói thiếu gia xấu xa chứ đâu phải xấu xí? — Dương Điềm thắc mắc nhìn Lam Hạc.

- Xấu xa với xấu xí như nhau! — Lam Hạc nhét điện thoại vào túi quần Dương Điềm.

- Liệu thiếu gia đọc xong sẽ có cảm xúc gì?

- Đoán xem ( :))) )


Do you remember me babe????
I come back hứ :>

Danh sách chương: