Truyenkul.Net đổi sang địa chỉ mới là: TruyenKol.Net, mong các bạn tiếp tục ủng hộ!

Chương 9:Chuyện hôm sau

Sáng hôm sau,Bạch Hiền tỉnh dậy,thấy mình đang nằm trong vòng tay rắn chắc của ai đó cũng an tâm phần nào.Nhưng nhìn xuống dưới...

Ôi trời ạ,một mớ hỗn độn ở dưới hòa vào nhau

Quần áo rải rác tứ tung trên nhà,tinh dịch và máu vẫn còn trộn lẫn vào nhau không rời

Và điều ghê gớm hơn là cái thứ to lớn của anh vẫn đang vẻn vẹn nằm bên trong cậu,không rời ra

Cái quái gì đang xảy ra đây?Rõ ràng là tối qua chỉ vì say bia thôi,có đến mức như thế này đâu?

Huhu,mất đời con rồi ông trời ơi

"Chào buổi sáng bảo bối" cùng lúc đó,Phác Xán Liệt tỉnh dậy,quay sang hôn lên cái má phúng phính của Bạch Hiền

"Liệt,bỏ cái đó ra đi huhu"

"Anh để đấy sẵn tiện "ăn sáng luôn" và sau đó là một màn trình diễn với đầy đủ các tư thế do Phác tổng và "bảo bối thư kí" Biện thực hiện

----------------

Tại bàn ăn,Trịnh Tú Tinh vẫn đang thưởng thức bữa sáng ngon lành,còn Bạch Hiền thì vừa ăn  vừa lườm Xán Liệt đến mức muốn cháy luôn cả con mắt

Phác Xán Liệt,đồ động dục,sáng sớm đã khao khát người ta lắm rồi nhỉ,tôi sẽ không tha cho anh nữa đâu.Hãy đợi đấy!!!

Trong khi bảo bối đang điên cháy ruột thì Phác tổng lại "thỏa mãn" vô cùng.Sáng sớm đã được chào bữa sáng bằng cách ăn đậu hủ kia thì còn gì tuyệt vời bằng. Thử nghĩ xem,có một bảo bối siêu cấp đáng yêu thì này thì làm sao mà nhịn đói được chứ,đến lúc nằm ôm nhau ngủ còn cọ cọ cái đầu xinh xinh vào lồng ngực rắn chắc của anh khiến cho hạ vật kia muốn trướng lên rồi

Ăn sáng xong,Tú Tinh thì vẫn đi dạy bình thường,Xán Liệt vẫn chở Bạch Hiền đến công ty của anh.Hằng ngày thì anh chở cậu bằng xe ô tô,nhưng hôm nay cậu lại đổi ý.

Cậu muốn đi bộ

Lâu rồi cậu đã không được thưởng thức cái mùi vị tươi mát của thiên nhiên,cảm nhận được sự trong lành của nắng ấm

Xán Liệt cũng mềm lòng mà chiều cậu,nắm tay cậu đi đến chỗ làm

Trên đường,bao nhiêu con người bàn tán xôn xao về cặp đôi kia,một cao to quyền lực đang nắm chặt bàn tay mềm mại của một cậu bé với dáng vẻ thuần khiết đáng yêu

Nhìn họ giống như một cặp "thanh mai trúc mã" vậy,từ hai vẻ đẹp riêng của mỗi người hòa hợp lại thì đến cả trời đất cũng không thể bằng hai người

Những người phụ nữ,hay những cô gái mới lớn,thậm chí mấy bà cao tuổi,cao hơn là các cặp vợ chồng cũng phải nể phục và ghen tỵ

"Nhìn xem,Phác tổng của chúng mình cuối cùng chính thức là "hoa đã có chậu rồi" " nữ sinh một phụng phịu nói

"Lẽ ra mình nên đến hốt ông ấy trước thì tốt biết mấy" nữ sinh hai buồn thỉu buồn thiu

"Tuổi trẻ ngày nay yêu nhau nồng thắm quá nhỉ?" người cao tuổi một

"Không như tụi mình hồi trước đâu.Ngày trước muốn tỏ tình một ai đó thì toàn dùng thơ này,hát một bản nhạc để thổ lộ này... bây giờ thay đổi  hết rồi" người cao tuổi hai

"Anh thấy chưa,họ trong tay đẹp đôi thế kia,chả bù cho tụi mình" người vợ

"Hồi xưa anh phải mất mấy năm mới hốt em được về nhà đấy" người chồng ai oán nói

Xán Liệt nghe được những lời bàn tán đấy trong lòng cũng rộn ràng hẳn lên

Có bảo bối như thế này thì còn gì tuyệt bằng

Được cho hôn,ăn đậu hủ,đút ăn,cầm tay đi dạo,ôm vào lòng ngủ...

Tất cả đều chỉ có Xán Liệt mới làm được thôi

Còn về Bạch Hiền,khuôn mặt bỗng chốc hóa lên như quả cà chua.Họ nói đến như vậy khiến cậu rất áy náy

Họ chỉ đẹp được một thời gian

Liệu có khi lại có thể mỗi người một ngả thì sao

Khi thì hiểu lầm,lúc thì cãi vã

Tình yêu thì không bao giờ lường trước được

------------

Hôm nay công ty của Xán Liệt lại nhộn nhịp hẳn lên

Bởi vì sao?

Phác tổng cao thượng của họ không đi xe ô tô đắt tiền,mà lại còn nắm tay bảo bối của anh đi bộ đến công ty

Phải chăng hôm nay có tin sốt dẻo mà đến mấy bác lao công cũng phải ùa vào theo

Bạch Hiền dừng đến chỗ anh chị làm thì bảo anh cứ lên đi,làm việc xong sẽ lên với anh.Ban đầu anh không chịu,phải năn nỉ mãi mãi mãi mãi thì anh mới tha cho,nhưng anh vẫn phải dám sát cậu thật chặt

Vì không khéo có mấy ông nhân viên đẹp trai ở đây lại tán tỉnh cậu theo dõi

"Bật camera lên,bắt đầu tiến hành theo dõi" Xán Liệt ra lệnh

Bảo bối,hôm nay em mà lại câu nhân người khác là xác định không xuống được giường đâu đấy

Trong khi đó,Bạch Hiền không hề biết rằng sói già đang âm mưu gì đó mà mải ngồi nói chuyện với anh chị nhân viên,hò hét các kiểu như đang ăn tiệc nhà bạn thân vậy

Buôn dưa lê đã chán chê,cậu mới dám ngó nghiêng lên phòng.Cậu nhẹ nhàng rón rén mở cửa,thấy anh vẫn đang chăm chú nhìn gì đó,cậu cố gắng ngó xem anh sẽ làm gì tiếp theo.Một lúc sau,anh vào nhà vệ sinh có việc gấp,nhân tiện lúc đó cậu chạy về phía bàn làm việc của anh,rồi dò lên camera một lượt

Hóa ra là anh dám theo dõi cậu sao

Chỉ là ngồi buôn chuyện một lát thôi mà có phải đi trốn người yêu đâu

Bỗng có vòng tay rắn chắc ôm trọn cậu vào lòng,khiến cho cậu phải ngẩn tò te ra

"Bảo bối,em quên luôn cả anh rồi sao?" Xán Liệt vừa tham lam ngửi mùi hương trên người cậu

Vừa rồi Xán Liệt phải vô nhà vệ sinh giải quyết bằng nước lạnh,vì anh đang không thể kiềm chế nổi

Lí do là bảo bối của anh dám mặc chiếc áo sơ mi mỏng màu xanh sọc trắng của hãng Tokyo Life đi làm

Mà hãng đấy chuyên sản xuất các loại áo sơ mi mỏng mà

Bộ bảo bối hôm nay định đi làm để câu dẫn anh sao,lại còn buôn chuyện quên luôn mất "người chồng tương lai" này rồi

"Đâu có,em chỉ muốn nói chuyện với họ cho đỡ  buồn.Làm sao bảo bối quên anh được"

"Nhớ anh là tốt rồi,bé con"

Rồi anh trao cho cậu một nụ hôn thật sâu,quãng thời gian này chính là lúc họ dành cho nhau những màn ân ái ám muội nhất chưa từng có




































































Xin chào,tôi đã lặn lội để quay trở lại với mọi người đây

Thời gian vừa qua mình đi học rất nhiều,bài vở chất đống nên không có thời gian viết,thật cảm thấy có lỗi với mọi người quá =((((

Chương sau Xán Bạch sẽ bị giảm đi một xíu,dành một chút cho cặp Chung Nhân với cả Tú Tinh nhé,phần sau sẽ là một phần đặc biệt dành cho Tú Tinh nhà mình

Còn về lịch đăng chương mới

-Vì trong thời gian này mình đang nghỉ hè,nhưng phải đi học thêm,nếu có thời gian nào rảnh thì sẽ đăng 1 chương,nếu tốc độ nhanh thì sẽ là 2 chương

-Còn vào năm học thì chỉ 1 chương/tuần thôi nhé

Tôi nhớ mọi người lắm luôn -o-

Danh sách chương: